Em Gai Cua Troi

Em Gái Của Trời ~ Tác Giả: Cusiu

Chương 1

Sau 5 ngày bỏ nhà đi bụi thì cuối cùng tôi cũng chịu mò về nhà, vì hay tin ngoại tôi chống gậy đi tìm. Ngoại mắt không thấy đường, tai nghễnh ngàng rồi, vừa đi vừa gào tên tôi khắp làng khắp xóm. Nghe thằng bạn kể tới đó thôi tôi cũng không đủ can đảm ở cái chòi vịt nhà nó một thêm ngày nào nữa, sợ thì ít mà thương ngoại thì nhiều, ngoại nuôi tôi từ bé đến giờ, ngoại cưng tôi nhất… Lần đầu tiên trong đời tôi dạt nhà vì cái lý do chẳng giống ai, đó là ba tôi lấy vợ khác sau hơn 10 năm gà trống nuôi… tôi. Đó là một phụ nữ người gốc Huế, bán bánh bèo lọc nậm ở chợ huyện, quen ba tôi trong một lần ba tôi tới tiêm thuốc cho mấy con heo nhà bả (ba tôi là bác sĩ thú y, gọi thế cho oai  chứ chả có bằng cấp gì, toàn bị chúng nó gọi là “bác sĩ heo”). Sau đó thì bả hay ghé nhà tôi vì nhà tôi gần chợ, bả đi bán sẵn ghé luôn, thỉnh thoảng có mua quà cho tôi, ban đầu thì tôi thích lắm, cho gì cũng lấy. Nhưng sau khi biết ba tôi chuẩn bị lấy bả làm vợ thì tôi vứt hết, vứt sạch. Thậm chí thấy bả tới nhà là tôi bỏ đi ra ngoài, không thèm chào như trước nữa.

Đến trước ngày cưới một hôm thì tôi bỏ đi, mọi người bận bịu quá nên chắc chả ai để ý đến tôi, khiến kế hoạch phá vỡ đám cưới của tôi sụp đổ. Cưới xong mới bắt đầu thấy có người tới đi tìm.

Ừ thì về nhà, chả ai dám nói gì, nói là tôi bỏ đi nữa, bây giờ tôi oai lắm, ai cũng sợ tôi, tôi dám bỏ nhà đi bụi cơ mà. Nghĩ thế nên tôi chả thèm chào hỏi ai, lầm lũi xuống bếp bới cơm rồi mang ra vườn ngồi trên khúc cây đổ ăn, ngấu nghiến như một con chó con đói lâu ngày, xong rồi thì lăn ra ngủ, mặc kệ.

Từ đấy tôi bắt đầu gắt gỏng, thỉnh thoảng còn bỏ ăn, bả gọi tôi không thèm thưa, trả lời thì luôn trống không và chưa một lần tôi gọi bả là mẹ. Tôi cố tình chống đối và tỏ ra khó chịu với mẹ ghẻ, mặc dù bả không làm gì tôi cả.

Có lần tôi nghe trộm được bả nói với ba tôi là bả thương tôi như con đẻ, từ từ bả sẽ lấy được thiện cảm của tôi.

Đừng mơ lừa được tôi nhé. “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng.” Câu này tôi thuộc lòng từ lâu rồi, tôi thách đấy!

Cứ thế năm tháng sau trôi qua, bả vẫn lầm lũi tiếp cận và lấy lòng tôi, còn tôi thì ngày càng ngang ngạnh, có lúc tôi còn nói hỗn với bả. Ba tôi thì vốn hiền lành như khúc củi, ổng lại bị thọt một chân, chưa bao giờ ổng đánh tôi cả. Thế nên tôi càng được thể lấn tới.

Rồi một ngày bả dắt một con bé về, nó đen nhẻm, tóc đỏ quạnh như cháy, quần áo thì quê mùa. Đích thị là con bé nhà quê vì chỉ có bọn nhà quê mới thắt tóc bím 2 bên và mặc áo tay phồng, bọn con gái lớp tôi nó bảo thế. Nó khúm núm chào tôi, mặt có vẻ sợ hãi vì tôi trừng mắt nhìn nó. Ba tôi bảo nó là con riêng của “mẹ”, ở dưới quê vớibà nội, vì học chưa hết học kỳ nên bây giờ mới chuyển tới ở được, bảo tôi từ đây chăm sóc bảo ban em học hành.

Tôi chả thèm nói gì, bỏ đi đá bóng, con riêng với chả con chung, rõ là rách việc.

Từ ngày có nó tôi lại càng thêm khó chịu, nó đi ra đi vào, đụng cái này ngó cái kia. Cái gì cũng hỏi, cũng cầm lên lắc lắc thử, coi bộ mới thấy lần đầu. Sai nó ủi đồ thì nó lớ ngớ làm cháy mất cái áo đi học vì không biết vặn chỉnh nhiệt độ, bắt nó chép bài hộ thì nó chép ra cả lề vở (sau này tôi mới biết vở nó cuốn nào cũng thế, chép ra lề để tiết kiệm). Đến việc sai mở tivi nó cũng không biết cách, rõ là quê một cục. Tôi bực mình chửi nó: “Mày chưa xem tivi bao giờ à?” Nó đỏ mặt, nó bảo bà nội nó cũng có cái đài casset, nhưng mà chỉ có tiếng, không có hình người.

Tóc nó ban đầu tôi tưởng nó nhuộm, sau hỏi nó mới bảo là ở dưới quê đi chăn bò với lội ruộng nhiều nên nó bị cháy. Nghe thế tôi cười hô hố..

Vào năm thì nó đi học, nó học thua tôi hai lớp, tôi học lớp 8, nó học lớp 6. Trẻ em ở quê thì thường dậy thì muộn, đến lớp 10 tôi mới bắt đầu “lớn”, lớp 8 tôi vẫn còn còi cọc và trẻ con lắm, hầu hết con trai trong lớp tôi đều thế, chả riêng gì tôi. Nó còn thê thảm hơn tôi, gầy đét và còi cọc như con bé tiểu học, mới đầu nghe nó nói nó học lớp 6 tôi còn há mồm không tin.

Nhà có mỗi một chiếc Phượng Hoàng nên ba tôi bắt tôi phải chở nó đi học, mặc dù tôi cực lực phản đối. Mấy ngày đầu tôi phóng cái vèo đi trước, mặc kệ nó lủi thủi đi bộ theo sau. Mẹ nó thì đi bán từ sớm, ba tôi thì không đi xe đạp được với lại cũng chả có xe, thế nên nó phải cuốc bộ đến trường, mặc dù khá xa. Có lần quên tập, tôi chạy ngược xe về nhà thì thấy nó đang mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi đỏ gay vì mệt, tôi lấy làm đắc chí lắm, nghĩ bụng: “cho mày chết đi con nhà quê”…

Một lần nó sốt mấy ngày liền do đi học nắng quá, nó vẫn giấu không cho ba tôi và mẹ nó biết vụ tôi không chở nó đi học. Thấy nó nằm rên hử hử trên giường, lúc tỉnh nó còn dặn tôi để quần áo đấy nó giặt, nó đang mệt quá không giặt được. Nghe nó lảm nhảm tự nhiên thấy hơi.. tội tội và có lỗi với nó.

Nó hết sốt và đi học lại thì tôi bắt đầu cho nó đi chung xe, ban đầu nó hơi ngạc nhiên, sau nó cũng lên, suốt cả năm học tôi chở nó, chưa bao giờ tôi thấy nó nói gì. Thỉnh thoảng có nghe nó hát nho nhỏ gì đó, tôi quay lại thì nó lại im. Nó là một đứa khá khó hiểu, mãi cho đến lúc nó đi xa mãi, tôi cũng chưa hiểu được nó, con em gái bé bỏng của tôi…

o0o

Chương 2

Sau vài lần bị bạn bè bắt gặp tôi chở con bé đi học, bọn trong lớp tôi ngay lập tức rêu rao cái tin động trời này vào lớp: “Thằng T có bồ rồi tụi bay ơi, thằng T có bồ rồi, bồ nó xấu như con ma lem”. Có thằng còn thề sống thề chết là thấy bọn tôi ôm nhau; đúng là chém gió một cách trắng trợn kinh tởm mà. Tôi thanh minh không được, điên máu gào toáng lên rằng đó là “em họ” tôi, đứa nào còn nói nữa thì cẩn thận ăn đấm. Thấy tôi làm dữ, bọn nó cũng chùn không nói nữa, nhưng tôi để ý bọn con gái nhìn tôi với ánh mắt rất đểu, thỉnh thoảng có đứa còn đưa tay bịt miệng cười hi hí. Thật là một nỗi oan động trời mà: tôi đẹp trai thế này, lại là con của bác sĩ… mà lại đi cặp bồ với một đứa đen đủi xấu xí như thế à; nghĩ sao vậy chứ, thật bực mình hết chỗ nói.

Hôm sau tôi quyết định không chở nó đi nữa, kệ cho nó đi bộ. Nó cũng không nói gì, cúi đầu lặng lẽ rảo bước khi thấy tôi phóng xe đi trước. Nhưng mà đi được một đoạn, ngẫm lại: cái hôm nó ốm liệt giường, thều thào xin lỗi đến tội nghiệp vì không giặt được quần áo, nấu cơm cho tôi được, để tôi phải làm, nó nói như là nó có lỗi lắm ấy… Tôi quay xe lại, dù sao thì…

Từ xa xa tôi thấy nó đang lững thững đi, trông dáng nó bé tí teo như cục kẹo vậy, trên lưng là cái cặp to tướng. À mà không giống cục kẹo lắm, nhìn kỹ thì giống con rùa con hơn, một con rùa cả nghĩa đen và nghĩa bóng… Tôi bảo nó lên xe, nó im lặng bước lên, cũng lại chả nói gì. Nó như là bản sao của mẹ nó vậy, không bao giờ chống đối hay hỏi han điều gì, mẹ con nó như những người phụ nữ ở nhà thống lý Pá Tra ngày xưa…

Tôi đi đường tắt để tránh sự dòm ngó của bọn trong lớp, con đường vòng vo và vắng nhà cửa. Tôi chở nó chạy xe băng băng qua vườn điều, vườn cam, vườn mía, băng qua cả những ngày tôi phởn chí dừng xe lại trèo vào bứt trộm ổi cho nó ăn, nó ở ngoài trông xe mà mặt tái mét, băng qua cả những lần tôi điên tiết bỏ nó giữa đường cho nó đi bộ, làm nó bị trễ cả giờ kiểm tra, băng qua cả những hôm bị xịt lốp xe, hỏng xe, tôi thì dắt, nó đi phía sau phì phò đẩy hộ… Bây giờ thỉnh thoảng có dịp về quê tôi hay xách chiếc xe đạp ngày xưa đi ngang con đường ấy để tìm lại kỉ niệm, có những lúc giật mình buột miệng gì đó mà không thấy ai trả lời, tôi quay lại nhìn phía sau, không còn thấy cô em gầy gò của tôi hai tay bám chặt vào yên xe, mặt ngơ ngác thay cho câu hỏi nữa… Bất giác tôi không còn sức để đi tiếp, dừng xe lại… nước mắt chảy dài…

Ngày ấy bọn tôi hay có trò chơi gảy hình, hình Songoku và dũng sĩ Héc-man. Trong lớp tôi hầu như ngày nào cũng mở hội gảy hình trước giờ học. Tôi chơi dở tệ nên thường xuyên thua sạch, bao nhiêu tiền ba tôi cho mua sách vở bút mực tôi đều mua hình và cống nạp hết cho tụi bạn. Hôm đấy cay cú vì lời thách thức của thằng bạn quá mà hết sạch tiền, tôi chả biết làm sao cả. Ba tôi thì đi vắng chưa về nên không nói xạo để xin tiền được. Tôi đánh liều… Lục cặp của nó trộm tiền, vì tôi biết mẹ nó hay dấm dúi tiền cho nó mua mấy thứ linh tinh của bọn con gái. Định bụng khi thắng cuộc tôi sẽ bán hình lại lấy tiền rồi khéo léo bỏ vào trả lại cho nó như không có chuyện gì xảy ra. Ai ngờ đâu… tôi thua sạch sẽ…

Cả ngày hôm đấy tôi cứ lấm la lấm lét nhìn nó, tôi chỉ sợ nó méc mẹ nó hay ba tôi. Rồi thì ba tôi vặn hỏi, tôi sẽ lắp bắp, rồi thì lộ ra cả chuyện tôi không mua sách vở, rồi thì… lúc đấy thì chỉ có mà nhục hơn chết.

Nhưng mà quái lạ là tôi không thấy nó nói gì, tôi chắc chắn là nó đã biết vì tôi thấy nó soạn sách vở đi học, có lôi mấy thứ trong cái ngăn đựng tiền ra. Nhưng dù sao, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát được một kiếp nạn…

Mãi sau này tôi mới phát hiện ra một điều, nó là đứa con gái duy nhất trong trường đội nón lá đi học. Trước đây tôi tưởng điều đó là bình thường vì thấy cô, dì, hay những phụ nữ tôi quen đều đội như vậy. Nhưng khi nghe con gái trong lớp xì xào: “con bồ thằng T nó vẫn đội nón lá đi học đấy, đúng là gái dưới quê lên có khác” thì tôi mới chột dạ, như thế là nhà quê, là không hợp thời…

Tôi về nhà lôi nó ra hỏi: “Con kia, sao mày lại đội nón lá đi học, đây có phải như dưới quê mày đâu, mày không biết xấu hổ à?”. Nó lí nhí: “Tiền em dành được để mua nón hoa, em làm mất rồi”. Tôi đứng hình và hiểu ra ngay, thì ra những khi mẹ nó cho nó tiền mua quà, mua bút sách này nọ, nó đều tiết kiệm lại, vở nó viết ra cả lề, nó tính nháp ra chằng chịt cái bàn học vì sợ tốn giấy, trong khi tôi thì giật giấy trắng trong tập gấp máy bay phi ầm ầm, bộ đồ đi học của nó, cũng là được “thừa kế” của một người chị họ, sách giáo khoa của nó cũng là đi mượn về, nhiều quyển còn bị xé lam nham… Nó tiết kiệm từng đồng từng xu để rồi cuối cùng bị thằng khốn nạn như tôi ăn cắp mất…

Tôi đuổi nó vào rồi ngồi thẫn thờ một lúc, lần đầu tiên tôi nhận ra một điều là dù sao nó cũng là một đứa con gái, cũng biết xấu hổ khi bạn bè chê cười, cũng thích nơ kẹp tóc và nón hoa như bao đứa khác… Tôi thấy ân hận ghê gớm, tâm trạng nặng nề kéo dài mãi đến tận mấy hôm sau…

o0o

Chương 3

Những ngày tháng trẻ con vụng dại ấy rồi cũng trôi qua nhanh chóng, vẫn chiếc ngựa chiến ấy, tôi chở nó băng băng qua tuổi thơ, băng qua những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh ở trường huyện, nhưng tôi không còn cố tình phóng nhanh để cho nó hoảng sợ nữa, tôi không còn bắt nó đi bộ một đoạn rất xa khi gần đến trường để tránh bị phát hiện nữa. Tôi chở thẳng nó vào trường, như thể một thằng anh trai chở em gái đi học. Ừ, nó là em gái tôi mà, lần đầu tiên trong đời tôi có em gái, nó lại ngoan và hiền như thế, có lý do gì để tôi bắt nạt nó hoài cơ chứ… Tôi nhận ra điều này, tuy muộn nhưng không trễ. Nó thấy tôi bắt đầu đối tốt với nó, không còn quát mắng nó như xưa nữa, không còn dọa đánh nó mỗi lần nó làm gì lớ ngớ nữa… Nó không nói gì nhưng nó nhìn tôi lạ lắm, không còn thái độ sợ sệt như trước đây nữa, hình như mắt nó có gì đó long lanh… Nếu nó là con cún con, tôi ắt hẳn nó sẽ vẫy vẫy cái đuôi bé tí…

Một ngày cuối năm lớp 9, tôi đang ngồi học trong lớp thì nó ở đâu chạy vào, nước mắt nước mũi tèm nhem: “Ba bị tông xe rồi anh Bi ơi, người ta đưa vô bệnh viện rồi…”

Tôi chở nó phóng như bay vào bệnh viện, sáng nay có người mang ô tô đến chở ba tôi đi vào xã chích ngừa cho gia súc, bảo là chiều sẽ về…

Vừa để nó xuống xe, tôi phóng như bay vào phòng cấp cứu, tôi biết nó ở chỗ nào vì bà ngoại tôi từng 2 lần nằm ở đây. Cô dì chú bác họ hàng tôi đứng chật ngoài phòng cấp cứu, ba tôi vốn hiền lành và tốt bụng nên được cả họ quý mến… Cô tôi thấy tôi đến thì chạy lại ôm chồm lấy tôi khóc nức nở. Tôi hoảng loạn mặt mày tái mét, miệng lắp bắp: “ba… ba con… sao rồi cô?” Cô không trả lời mà đưa tay lên bụm miệng rồi nấc càng mạnh… Tôi hoảng quá, chạy lại túm lấy anh tôi, chú tôi, bác tôi… gào toáng lên: “ba con sao rồi, ba con sao rồi…”. Không ai đủ dũng khí để nói gì với tôi, một thằng mất mẹ từ năm 3 tuổi… Họ sợ phải chính miệng thốt ra với tôi rằng: “Bi à, ba con mất rồi…”

Từ ngày ba tôi mất, tôi biến thành một người hoàn toàn khác, không còn muốn quậy phá làng xóm nữa, không còn muốn đùa giỡn chạy nhảy nữa, tôi gần như là một cái xác không hồn… Bạn bè cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khác, một ánh mắt đầy thương hại, lớp tôi còn tổ chức đến nhà tôi ”thăm và chia sẻ” với tôi, tôi biết thế nên trốn sang nhà ngoại, tôi chẳng cần ai thương hại hết, tôi chẳng cần ai hết, tôi chỉ cần ba tôi mà thôi… ba ơi…

Con em gái tôi, từ dạo đó cũng trở nên ít nói hơn. Hằng ngày tôi vẫn chở nó đi học, vì tôi chỉ còn vài tháng ngắn ngủi nữa là hết cấp 2 rồi, dù sao thì như ngoại tôi nói, tôi phải cố học để ba mẹ tôi ở dưới suối vàng được yên lòng…

Cô tôi sang nhà nói chuyện với mẹ kế của tôi về việc để tôi qua nhà cô ở, cô sẽ nuôi và chăm sóc tôi. Tôi ở trong buồng nghe mẹ kế nói, chậm rãi và từ tốn bằng giọng Huế khá nặng, rằng bà thương tôi như con, ba tôi mất rồi nên bà phải có trách nhiệm nuôi nấng tôi nên người, bà nhất định không để tôi phải khổ…

Từ đấy mẹ kế tôi nuôi tôi và em gái bằng gánh hàng chợ nắng đắt mưa ế, bằng những buổi sáng dậy sớm tinh sương để nặn nặn gói gói chiên chiên xào xào. Tôi nghe hai mẹ con họ thì thầm, để tránh gây ồn “cho anh Bi ngủ…“, tôi nghe con em kể chuyện đi học ở trường, tôi nghe họ nói đến những gì cao xa và tốt đẹp lắm… Chiếc đèn Hoa Kỳ treo ở bếp in bóng hai người phụ nữ bé nhỏ ấy vào tường, in cả vào những giấc mơ của tôi sau này, giấc mơ có mùi hành phi thơm phức… Con bé em tôi từ dạo đấy phải dậy sớm để phụ mẹ nên bị thiếu ngủ, có lần tôi chở nó đi học, quay xe lại nhìn thì thấy tay nó vẫn bám chặt yên, nhưng mắt thì đã nhắm nghiền từ lúc nào, lông mi nó dài và cong lắm…

Nhiều lần tôi áy náy quá, cố dậy theo để phụ làm bánh, nhưng mẹ kế nhất quyết không cho, nằng nặc bảo tôi đi ngủ, bà nói rằng chỉ còn vài tháng nữa là thi chuyển cấp 3 rồi, tôi nhất định phải đậu trường chuyên trên tỉnh, cứ học giỏi vào là khổ bao nhiêu bà cũng chịu được, còn con Luyến (em gái tôi) thì chưa phải chuyển cấp nên để nó phụ. Bà xua tôi vào ngủ như xua tà…

Cuối cùng tôi cũng đậu vào trường chuyên trên thị xã thật, con em tôi là người biết đầu tiên. Nó cầm tờ giấy báo phóng ra ngoài mương câu cá để tìm tôi, bộ dạng nó hớn hở còn hơn cả tôi. Nó đưa tôi tờ giấy, mắt nó mở to và rạng rỡ: “anh Bi xem này.”. Tôi cầm tờ giấy báo trên tay, vui thì ít mà nhớ ba tôi thì nhiều… Nếu ba tôi mà còn sống, chắc chắn ông sẽ vứt cả nạng mà chạy đi tìm tôi… “Bi phải thi khối B, làm hẳn bác sĩ, bác sĩ thật, chứ không phải bác sĩ heo như ba… ”

o0o

Chương 4

Trường mới cách nhà tôi gần 50km, tất nhiên là với chiếc xe đạp cọc cạch, tôi không thể nào đạp xe đến trường với một khoảng cách xa như vậy được. Vì vậy chắc chắn nếu tôi đi học cấp 3 trên đấy, tôi phải trọ học, phải xa nhà. Vấn đề ở đây không phải là tôi không muốn đi học xa, mà là vì nếu ở trọ thì sẽ có biết bao nhiêu vấn đề phát sinh. Tiền nhà trọ, tiền ăn, tiền học, tiền điện, tiền nước… Tiền tiền tiền, thứ mà nhà tôi thiếu nhất vào lúc này, khi trụ cột là ba tôi đã không còn nữa…

Lúc ngồi ăn cơm, tôi bảo với mẹ kế: “Thôi con ở nhà học cũng được, ở trọ rồi tiền đâu mà học, với lại con thích ở nhà thôi, lên đó biết chơi với ai”. Bà nghe vậy thì dừng đũa, nói với tôi một cách nghiêm nghị nhất: “Con nghe cô, con nhất định phải đi học, cô còn lo được thì con cứ an tâm mà học hành, sau này cô già yếu không còn sức nữa thì con còn phải thay cô lo cho con Luyến nữa chứ… ”. Bà nói nhiều lắm, đại ý như là tôi phải hoàn thành tâm nguyện của ba tôi, sau này tương lai còn dài lắm, rồi thì cứ học thật giỏi, phải làm gương cho em… Bà ít học, nửa chữ cắn đôi bà cũng không biết, nên bà cảm nhận được cái sự khổ của việc không được đến trường, được đi học… Con Luyến nó cũng ngồi im nghe, nó cũng mong tôi đi học lắm, nó còn bảo sau này nó cũng muốn vào trường chuyên như tôi, nó sẽ học để làm cô giáo…

Một ngày cuối tháng tám, tôi dậy rất sớm để chuẩn bị lên đường, áo len mũ trùm kín mít vì trời lạnh. Chiếc balo đã chật cứng quần áo con Luyến nó xếp vào cho tôi hôm qua, một cái bao đựng hũ ruốc khô mẹ kế làm, một bao gạo đựng trong túi cám con cò, vài thứ vật dụng linh tinh… Ngày ấy phương tiện di chuyển còn ít, đi đâu xa xa là phải đi bằng ô tô than, mỗi lần ba tôi đi lên thị xã mua thuốc hay học lớp kỹ năng nông nghiệp về là áo quần ướt đẫm mồ hôi và bồ hóng bụi than thì bám đen kịt, lấm lem mặt mũi như Bao Công…

Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi rời khỏi cái phố huyện nghèo, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Mẹ kế hôm đấy vẫn đi bán, vì nghỉ bán một ngày là cụt vốn ngay. Tối hôm trước bà đã dặn dò tôi đủ điều rồi, ngồi nghe căn dặn, tôi bắt đầu cảm nhận được tình cảm của bà dành cho tôi, đứa con riêng của chồng suốt ngày chỉ biết chống đối và quậy phá…

Tôi chở con Luyến qua nhà ngoại, để nó ngồi sau ôm ba lô và đồ đạc cho tôi. Ngoại tôi biết là sáng nay tôi sẽ qua nên đã chống gậy đứng sẵn ngoài cửa chờ từ lúc nào. Ngồi nói chuyện với ngoại một lúc thì tôi chào ngoại về để kịp xe, ngoại dúi cho tôi một cục tiền lẻ cuộn tròn và cột chặt bằng dây thun, bảo tôi cầm lấy thỉnh thoảng ăn quà, cục tiền tròn vo và cũ kỹ, có lẽ ngoại đã dành từ rất lâu rồi… Ngoại dặn tôi phải học cho giỏi để làm bác sĩ, để về chữa bệnh đau lưng cho bà, để chữa mắt cho bà, để bà lại được dịp đi lòng vòng khắp xóm để khoe “Thằng cu Bi nhà tôi nó đậu to lắm, đậu trường to nhất trên thị xã…”… Giờ tôi cũng đã thành bác sĩ, nhưng ngoại tôi thì đã đi xa lắm rồi…

Bến xe quê tôi thực chất nó chỉ là một khu đất trống gần chợ, sáng thì nó là bến xe, quá trưa thì thành chỗ phơi cá khô của tiểu thương trong chợ, chiều thì thành chỗ đá bóng của trẻ con. Con Luyến nó nhất quyết chờ tôi lên xe rồi mới chịu về, tôi bị nhét ra hàng ghế sau cùng, tôi úp mặt vào cửa kính phía sau xe, nhìn ra cái bóng bé tẹo của nó xa dần xa dần trong lớp sương mờ của buổi sáng miền núi. Sau này có dịp đi ô tô, xe bus, tôi thường chọn cho mình dãy ghế sau cùng, chỗ mà người ta tránh nhất, để thỉnh thoảng nhìn ra cửa kính, tìm kiếm một cái gì đó, một cái gì đó thật mơ hồ…

o0o

Chương 5

Trường trên thị xã khác hẳn ở dưới quê tôi, tuy không mát mẻ và nhiều bóng cây bằng nhưng rất rộng và sạch sẽ. Sau hai ngày đầu bỡ ngỡ thì anh con của bác hàng xóm dưới quê cũng tìm được cho tôi một phòng trọ ở gần trường, ở chung với một anh người Tày lành như đất lên thị xã học theo diện chính sách.

Ngoài giờ đi học thì tôi hay lăng quăng ra bờ hồ gần trường để đi dạo, ra sân vận động xem đá bóng, thỉnh thoảng buồn quá thì trèo lên cái cột nước ở gần trường để ngồi ngắm nhà cửa, xe cộ, cây cối bé tẹo ở phía dưới. Học trường mới lớp mới, trong lớp toàn học sinh của thị xã con nhà khá giả nên với bộ dạng hai lúa và khù khờ của mình, tôi hầu như không thể hòa nhập được với bọn chúng. À mà thật ra tôi cũng chả muốn chơi với ai cả, chỉ muốn đi học rồi về, ai hỏi thì trả lời, không thì thôi, có hôm cả ngày tôi không nói tiếng nào. Một thời gian thì tôi bị liệt vào thành phần lập dị trong lớp, nhưng tôi chả mấy quan tâm về điều này.

Cứ đều đặn đầu tháng là mẹ kế tôi gởi gạo, tiền, mắm muối và những thứ cần thiết lên cho tôi. Tháng nào cũng như tháng nào, chưa một lần bà để tôi đói hay thiếu thốn. Thỉnh thoảng con em tôi nó có biên thư lên, lá thư của nó thường có ba phần, một phần của ngoại tôi, một phần của mẹ kế, và một dòng ngắn ngủn của nó cuối thư “Anh Bi ráng học cho giỏi nghen…” Hầu như lần nào cũng chỉ có vậy, nhưng tôi vẫn háo hức khi mỗi lần nhận được thư của nó, nét chữ của nó tròn vo và nắn nót, tôi đọc được nét mặt của nó trong thư…

Mặc dù trường cách nhà tôi cũng không xa lắm, chỉ khoảng 50 cây số, nhưng ngày xưa đi lại khó khăn và cũng sợ tốn kém nên tôi ở một lèo đến giáp Tết cũng chưa chịu về nhà.

Hôm ấy đi học về thì tôi thấy con Luyến đứng trước nhà, tay cầm mảnh giấy ghi địa chỉ. Tôi ngạc nhiên lắm, chạy ngay lại hỏi nó: “Mày đạp xe lên đây à, xa thế mà mày cũng đi được, mày có hâm không đấy?”

Nó bảo với tôi là nó được nghỉ 2 ngày nên lên thăm tôi, nó đi từ lúc 5 giờ sáng bây giờ mới tới. Với lại nó cũng muốn lên xem thị xã nó như thế nào…

Tôi gỡ những thứ linh tinh trên xe xuống cho nó. Gạo, bánh của ngoại, nửa con vịt của cô, và một bọc bánh tráng nướng nát vụn vì đi đường xa…

Tối hôm đấy nó ngủ lại phòng tôi vì tôi không cho nó đi xe về buổi tối, sợ nguy hiểm. Anh người Tày biết ý nên sang nhà hàng xóm ngủ nhờ và cũng vì cái phòng tôi bé tẹo nên không đủ chỗ cho ba người. Nó đi đường xa mệt nên đi tắm rồi lăn quay ra ngủ. Tôi thì ngồi học bài đến khuya…

Phòng của tôi chỉ rộng 12m2 và kê đủ thứ linh tinh rồi nên chỗ ngủ cũng là chỗ ăn cơm, chỗ tiếp khách. Tôi nằm xuống cạnh nó, lần đầu tiên trong đời tôi nằm gần một đứa con gái như thế. Tôi quay mặt vào tường nhưng có cái gì đó thôi thúc, thôi thúc khiến tôi quay sang nhìn nó. Con em tôi học lớp 8 rồi, cũng bắt đầu lớn rồi. Trong ánh sáng mập mờ của cái đèn học tôi chợt nhận ra nó không còn là con bé đen nhẻm dạo trước nữa. Hai năm ở nhà tôi không phải chăn trâu bắt ốc, không phải ăn uống khổ cực nữa nên nó đã mập và da dẻ đã trắng lên rất nhiều. Tôi nằm nghiêng đối diện nó, tự nhiên tôi nhận ra là so với tất cả con gái tôi từng gặp hay học chung, không có đứa nào đẹp bằng nó cả… Nó xinh lắm, xinh ghê gớm, sao bây giờ tôi mới nhận ra nhỉ, hay là tôi xa nhà nửa năm nên nhìn nó lạ đi…

Năm ấy tôi cũng đã bắt đầu dậy thì rồi, cũng vật vã và cào cấu như bao người khác, nhưng chuyện ấy và con gái đối với tôi là một cái gì đó rất mơ hồ và siêu thực. Tôi không biết là mình muốn gì và cần gì nữa, tôi đón nhận sự thay đổi của cơ thể, của tâm lý một cách tự nhiên và thuần khiết nhất…

Tôi nằm ngắm trộm nó đến nửa đêm thì bỏ ra ngoài đi dạo. Tôi sợ chính mình, sợ chính đôi bàn tay run cầm cập thò ra lại rụt vào của mình, sợ chính cơ thể mình. Sợ con bé nằm ngủ ngoan như thiên thần trước mặt mình… Tôi thấy mình thật ghê tởm và xấu xa như con quỷ…

Sáng hôm sau tôi viết giấy xin phép nghỉ học rồi chở đi nó dạo quanh thị xã. Chỉ còn hơn nửa tháng nửa là Tết nên đường phố đẹp lạ lùng, hay là điều gì khác trong tôi khiến tôi thấy nó bỗng nhiên đẹp nhỉ. Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết con em tôi nó cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngắm những dãy nhà cao tầng, khu chợ nhộn nhịp đông đúc khác hẳn với cái chợ nhỏ vắng teo ở nhà…

Tôi chở nó qua trường tôi đang học cho nó xem, mua cho nó chiếc bánh kẹp trước cổng trường mà ở dưới quê không có, mua cả cho nó một cái bờm kẹp tóc. Lâu lắm rồi tôi mới thấy nó cười, nó cười cũng không giống những đứa con gái khác, có cái gì đó buồn xa xăm, mặc dù tôi biết là nó vui thật…

Lúc nó về, tôi buột miệng bảo nó: “Em đi xe cẩn thận đấy, về nhà thì qua nhà cô Tư gọi điện lên cho anh, cái số anh vừa chép ấy.” Nói xong tôi mới nhớ đây là lần đầu tôi gọi nó bằng em, thôi kệ, tôi thấy tôi và nó cũng đủ lớn để gọi như thế rồi, và tôi biết, điều đó khiến nó vui…

o0o

Chương 6

Hai mươi chín giáp Tết tôi mới về đến nhà, bà ngoại với cô tôi chờ sẵn ở nhà tôi từ lúc nào rồi, lúc ăn cơm họ hỏi han tôi đủ thứ rồi lắng yên nghe tôi kể chuyện học trên thị xã, kể về nhà cửa phố phường, về những thứ mà dưới quê tôi không có, về tất tần tật những chuyện xảy ra trong nửa năm tôi xa nhà. Lần đầu tôi đi xa nên ăn cơm gia đình tôi thấy ngon và ấm cúng lạ thường, không chê ỏng eo như ngày còn ở quê nữa. Tôi thấy mình thật dại khi trước đây không biết trân trọng những bữa cơm đông đủ ở nhà…

Tối đấy tôi chở con Luyến đi dạo, tôi bảo nó kể cho tôi nghe chuyện ở nhà, chuyện học hành của nó, chuyện linh tinh xóm làng. Nó ngồi sau tôi thì thầm to nhỏ chuyện anh hàng xóm mới lấy vợ, chuyện con chó ở nhà đẻ được hai con, biết ăn cơm thì nó cắp ra chợ bán, chuyện bà ngoại hay chống gậy sang hỏi bao giờ thì thằng Bi nó về, chuyện về trường cấp 2 mới xây thêm một dãy nhà nữa…

Ngày ấy quê tôi chưa có đèn đường, nhưng vì gần Tết nên nhà nào cũng thắp đèn sáng trưng để gói bánh, để thịt gà thịt heo… Tôi chở nó đi xa tít, ra tận con đập nước ngoài ven, chỗ mà ngày còn ở nhà tôi hay ra tắm với lũ bạn. Ngồi trên bờ đập nước, gió thổi mát lạnh, nói chuyện với nó, tôi phát hiện ra rằng nó đã khác xưa rất nhiều, cũng đã bắt đầu hiểu chuyện chứ không có khù khờ như dạo mới lên nữa… Nó đã lớn thật rồi, chí ít là trong suy nghĩ…

Lúc nằm mơ màng ngủ, nhớ lại lúc ở trên con đập, tôi chợt thấy xao xuyến lạ kỳ, sao hồi nãy nó cười duyên thế nhỉ, sao hôm nay nó lại kẹp cái bờm của tôi mua cho nhỉ, trông đáng yêu và gọn gàng lắm, không có bù xù như ngày trước… Tôi có tâm trạng ấy cũng là vì lên cấp 3, tôi được đọc cuốn sách về tình yêu đầu tiên trong đời, hình như là quyển ”Đồi gió hú”… Nói cách khác, là tôi đã bắt đầu biết mơ mộng, mơ mộng những thứ mà trước đó tôi cho rằng vớ vẩn và đáng khinh…

Đấy là năm 1995, năm đầu tiên cấm nổ pháo vào dịp Tết. Tết trở nên kém vui hẳn đi. Với lại nhà tôi đang có tang nên tôi cũng chẳng muốn đi đâu, mấy ngày Tết quanh quẩn ở nhà một mình với chiếc ti vi trắng đen có cái chốt vặn cọt kẹt. Mùng 5 Tết thì nó về nhà, nó đi về quê thăm bà nội từ hôm mồng 2, hôm nay phải về để mùng 7 còn đi học lại. Nó bước vào nhà, mặc chiếc váy màu xanh gấp nếp, áo sơ mi trắng cổ tròn. Đấy là kiểu thời trang ngày xưa của hầu hết tụi con gái quê tôi. Giấu vẻ ngạc nhiên khi lần đầu thấy nó mặc váy, tôi gật đầu khi nó chào rồi tiếp tục hướng mắt vào tivi. Nhưng thật ra, thật ra tôi tò mò kinh khủng, tôi muốn quay sang nhìn nó, nhìn dáng nó trong chiếc váy, nhìn thấy nó lần đầu ăn diện. Tôi cố gắng kiềm chế để nhìn lên tivi, cố gắng không quay sang nhìn nó, cũng không biết vì sao tôi làm lại thế nữa. Tôi chỉ biết là mặc dù nhìn thế, nhưng tôi không biết là tivi đang chiếu cái gì, đơn giản là vì tâm trí và ý nghĩ của tôi thuộc về nơi khác…

Tôi lên thị xã học lại, mang theo nỗi bâng khuâng kì lạ về cô em gái. Hình ảnh nó hôm Tết cứ ám ảnh tôi mãi, nó đi vào cả những giấc mơ, những buổi chiều thơ thẩn, những lúc ngồi trên bồn nước cao, trong lớp học, thậm chí nó lờ mờ hiện ra cả trên mặt nước bờ hồ, khiến tôi phải giật mình cứ ngỡ là đang ngủ gật…

Đến tháng năm, lúc mà ve đã râm ran chuẩn bị vào hè thì cô tôi biên thư lên bảo tôi về nhà gấp. Tôi thấy kì lạ là sao không phải là em gái tôi, mà lại là cô tôi. Giọng của cô trong thư cũng gấp gáp lạ thường. Chiều hôm đấy học xong tôi bắt xe rồi về quê ngay trong đêm…

o0o

Chương 7

May là hôm đấy tôi về ngay, chứ còn chần chừ đến sáng hôm sau thì tôi đã không còn được gặp mẹ kế lần cuối nữa. Bà nằm trên giường, vẫn tỉnh táo và nói chuyện được, nhưng bụng rất to như có chửa sắp sinh, da thì tái nhợt. Cô tôi nói, bà bị xơ gan cổ trướng giai đoạn cuối, trạm xá trả về tối qua…

Con Luyến nó ngồi cạnh mẹ, tay nắm chặt lấy mẹ. Tôi không biết là nó gan lỳ không khóc để tránh mẹ nó buồn, hay là nó đã trốn vào góc nào đó khóc hết nước mắt rồi. Mặt nó phờ phạc đi vì thức đêm trông mẹ, vì lo lắng, vì sợ hãi… Bà ngoại tôi thì khóc hết nước mắt, bà bảo bà có một đứa “con gái” như mẹ là phúc của cả đời bà, phúc của thằng Cảng (bố tôi), phúc của thằng Bi…

Tôi ra ngoài ngồi ủ rũ chẳng biết nói gì hơn, chẳng biết phải làm gì trong lúc này. Một lúc sau thì cô tôi ra gọi tôi vào buồng để mẹ kế tôi gặp. Bà nắm chặt tay tôi, thều thào bảo tôi phải học thật giỏi để đỗ đạt cao, để sau này lo cho con Luyến… Bà nấc lên mấy cái rồi nhắm mắt. Con Luyến thấy thế gào thảm thiết, gào như điên như dại. Cả nhà tôi, bà con chòm xóm đến thăm cũng đồng loạt ôm mặt khóc nức nở. Đến lúc này tôi cũng không nén được nữa, tôi nắm chặt lấy tay mẹ: “Mẹ ơi… mẹ ơi…” Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gọi Mẹ bằng Mẹ. Cái từ mà tưởng như đã chết hẳn trong tôi từ lâu lắm rồi…

Mẹ không sinh ra tôi, nhưng đôi quang gánh của bà đã gánh tôi trên vai, gánh cả những tủi nhục của phận làm vợ kế, gánh cả đứa con gái nhặt được ở ngoài mương về nuôi nấng chăm sóc nó như con đẻ, để nó thành em gái tôi như bây giờ. Tình thương của mẹ mênh mông và rộng lớn quá, đến khi mẹ mất đi rồi tôi mới nhận ra thì đã quá muộn. Ngay cả lúc mẹ sắp ra đi, bà cũng cố dặn cả nhà đừng báo cho tôi biết vì sợ tôi lo lắng mà ảnh hưởng học hành. Thỉnh thoảng có nghe ai đó ru con: “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng…” tôi lại nghĩ đến mẹ, nghĩ đến đôi quang gánh của mẹ và cái nhìn trìu mến của bà khi lần đầu gặp tôi: “Cu Bi đây à anh, giống bố nhỉ…”…

Đám tang mẹ xong, tôi lên thị xã thu dọn đồ đạc rồi về ngay. Tôi quyết định bỏ học để theo chú tôi đi xẻ gỗ. Mà tôi có muốn đi học cũng không được nữa vì lấy tiền đâu để mà học, rồi thì ai sẽ lo cho con Luyến. Tôi ở nhà khoảng mười ngày, thấy con Luyến nguôi ngoai phần nào rồi, trong bữa cơm tôi nói với nó: “Mai anh theo chú Bảy đi làm, em ở nhà lo học nhá, cứ nửa tháng anh về một lần.” Nó nghe thế thì quên cả vẻ ủ rũ: “Không được, anh không được bỏ học, anh mà bỏ học thì anh là đồ bất hiếu, không nghe lời ba mẹ, ngày mai anh phải lên trường ngay, ở nhà đã có em lo…” Nó nói như ra lệnh, người lớn và rất dứt khoát. Tôi hơi bất ngờ khi thấy nó như thế, nhưng vẫn từ tốn bảo nó: “Không phải anh không muốn đi học, anh đã quyết thế rồi, em ở nhà học cho giỏi đi, không được nghĩ ngợi gì hết.”

Nó thì nằng nặc bảo tôi đi học, tôi thì cứ ôn tồn nói với nó, giải thích cho nó hiểu. Cuối cùng nói không được nữa, nó mới nói toẹt với tôi: “Em bỏ học từ sau Tết rồi, từ mai em sẽ đi bán bánh thay mẹ, anh cứ đi học… Anh nghe em… anh cứ học thật giỏi… Còn em là con gái, học hành rồi cũng chẳng tới đâu… Em theo mẹ đi bán từ mấy tháng nay rồi…” Đến đây thì tôi shock nặng, bát cơm trên tay tôi tự nhiên nặng trịch, tôi không còn lời nào để nói với nó nữa. Nó là đứa học giỏi nhất trường tôi, chỉ vào học nửa năm nó đã đứng đầu trường, tôi nghĩ thế nên kỳ vọng vào nó biết nhường nào, vậy mà vì tôi, vì một thằng chẳng phải máu mủ gì… Mãi rất lâu sau này tôi mới biết, khi phát bệnh, biết mình sẽ không qua khỏi nên Mẹ đã bảo nó thôi học, tập đi bán dần để sau này… nuôi tôi ăn học.

Sáng hôm sau ngủ dậy thì nó đã đội quang gánh đi bán rồi. Nó để lại cho tôi một mảnh giấy nhỏ, dặn tôi đủ điều. Quần áo của tôi nó đã xếp gọn gàng vào ba lô rồi, trong đó còn có một ít tiền được gói bằng giấy báo, bên ngoài là bọc ni lông, cột rất kỹ càng. Đó là số tiền mẹ để lại cho tôi, cô chú và hàng xóm dấm dúi giúp đỡ… Đủ để cho tôi ăn học trong 2 tháng…

Tôi gạt nước mắt, vác ba lô lên trường để tiếp tục đi học, để lại ở quê cô em gái bé nhỏ hàng ngày vẫn nặng nề đôi gánh trên vai, bước thấp bước cao trên những con dốc chợ miền núi “Ai bèo lọc nậm không…”

Cusiu

 

Vui Buồn Nghề Nghiệp

Vui Buồn Nghề Nghiệp ~ Kong Li

Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã có nhiều bài viết về nước Mỹ giá trị, đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2011. Là một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù, ông cùng gia đình đến Mỹ từ tháng 11/1994 theo diện HO, định cư tại Boston. Công việc từng làm: thông dịch cho Welfare, social worker, phụ giáo, tutor toán ở Middle School của Boston Public Schools. Bài mới nhất của ông là chuyện của nhiều câu chuyện vui buồn trong nghề thông dịch.

o0o
Nhớ hồi mới qua, đâu chừng 19, 20 năm gì đó, trong khi chờ làm giấy tờ, tập lái xe, kiếm trường cho con cái, sắp xếp chỗ ăn ở, còn dư thì giờ, tôi đi khắp hang cùng, ngõ hẽm để tìm hiểu tình hình sinh hoạt, tìm kiếm bạn bè cũ để hàn huyên. Nơi tôi lui tới thường xuyên là “Hội người già” địa phương. Hội có hơn 100 người, từ 55 tuổi trở lên. Hội viên thường họp nhóm  theo từng xứ: trắng, đen, Xì, Haiti, Việt, Tàu… đều có mặt. Nơi đây có một hội trường lớn, dùng làm phòng họp, xem sách báo, đánh cờ,tập dưỡng sinh, tụ tập đế tán dóc, và cũng là phòng ăn trưa. Giá mỗi phần ăn là 1 đô, gọi là “donation”, gồm món mặn, súp, rau cải, bánh mì, bơ, cà phê, trà và trái cây. Hàng tháng có bác sĩ đến khám định kỳ và gởi đi chuyên khoa, nếu cần.
Dù cho Tây, Tàu, Mỹ, Việt, Congo, Lèo… gì nữa, mà đến tuổi nắng không ưa, mưa không chịu, tuyết không kham… thì hay ôm đồm nhiều thứ một lúc: cao mỡ, tăng xông, tiểu đường, mắt kéo mây, thấp khớp, siêu gan A,B,C.., đau lưng, mõi gối, nặng tai… nên họ đi thăm bác sĩ nhiều hơn đi chợ. Do đó Hội cần nhìều người biết chút chút tiếng Anh để đưa họ đi bệnh viện. Ngồi không lâu ngày nên chán, tôi tình nguyện làm hướng dẫn viên.
Lần đầu, tôi đưa một bà đến khám nội khoa. Đến nơi thì thấy một anh ba, cổ đeo tòng teng bảng tên, có hình và chức vụ, đang chờ sẵn. Trong phòng khám, bệnh nhân quay sang nói với anh ba:
– Hồi ở Việt Nam, bác sĩ nói tôi bị viêm tuyến giáp trạng, nên thường đau ở cổ, anh nói bác sĩ chửa cho tôi.
Anh ba của tôi tuôn ra một tràng tiếng Anh made in ChoLon:
– Hà, cái này nó nói là nó bị đau cái gì trong cổ đó.
Ôi, mẹ ơi. Anh ba này hành nghề có “marque déposée”, cầu chứng tại toà đàng hoàng mà không biết tuyến giáp trạng gọi là gì, mà nói là cái gì đó.
Tôi biết từ này bằng tiếng Anh hồi còn ở Việt Nam, nên ngứa nghề, vọt miệng:
– Bà ta bị viêm thyroid đấy.
Bác sĩ nhìn tôi, không nói gì, rồi bảo bệnh nhân mở miệng ra.
Thấy không phải chuyện của mình nên tôi không xí xọn nữa, nhưng tưng tức, vì tự ái dân tộc dồn dập, chuyện mình có thể làm được, mà lại để cho một anh ba, tiếng Việt thua tui, tiếng Anh chưa chắc hơn tui, phỗng tay trên. Không thể bỏ qua chuyện này được.
Ngày hôm sau, tôi xách cả chồng đơn, kèm résumé, bằng cấp, thành tích ở Việt Nam đi nạp ở các bệnh viện trong thành phố, và về nhà chờ.
Chờ dài cổ hơn một tháng mà chẳng thấy ai hello gì cả, tôi lọ mọ đi hỏi thăm cho biết sự tình thì nơi nào cũng trả lời y chang: No can’t do, vì không có bằng chuyên môn. Tiu nghỉu, tôi về nhà buồn thiu.
Sau vài ngày vắt tay lên trán, tôi không chịu thua, nhất định: “Phen này ta quyết đi buôn chữ,  Vừa bán vừa rao cũng đắt hàng.”
Thế là tôi ghi danh đi học, không chỉ một khóa làm việc ở bệnh viện mà còn một khóa cho tòa án nữa.
Trang bị bộ mã coi vừa ý nhất, đầu chải chuốt (nhưng không xức brillantine như thập niên 50), giày đánh bóng, cổ đeo tòn ten bảng tên theo đúng sách vở, tôi bắt đầu ra nghề lần đầu tiên ở một bệnh viện lớn nhất thành phố.
Tưởng đâu công việc khó khăn như trong lớp học: nói năng chậm rãi, rõ ràng, chính xác, không thiếu, không thừa, với những từ chuyên môn dài thường thượt, khó nhớ, có gốc La Tinh, Hy Lạp hay tiếng Đức cổ, chỉ ruột, tim, gan, phèo, phổi… kèm theo tiếp đầu ngữ để biết vị trí của chúng trong thân thể, cộng thêm tiếp vĩ ngữ, để chỉ các chứng bệnh và phương pháp chửa bằng cách cắt, cột, soi, mỗ… thậm chí đến chỗ ngồi trong phòng khám, cách nhìn bác sĩ và bệnh nhân trong khi nói, cũng phải y chang như trong sách. Ai dè… lý thuyết và thực hành ít khi đi đôi:  bác sĩ dùng toàn những từ thông thường hàng ngày, cởi mở và vui vẻ, nên công việc thật xuôi chèo mát mái.
Tôi vốn bá đạo từ nhỏ: cái gì cũng muốn biết, cũng muốn học, ngôn ngữ nào cũng muốn nói, như cái ông gì người Ý tên Leonardo Da Vinci, văn võ song toàn trong mọi lãnh vực khoa học, thiên văn, toán, nhạc, điêu khắc… có điều kiến thức của tôi tủn mủn, cạn xều như nước ròng lúc Hạn Bà Chằng (hạn lớn), vì học lóm, lại không đến nơi, đến chốn. Vì thế, từ ngày lưu lạc ở đất nước này bao nhiêu năm, tôi có bấy nhiêu nghề không tên, có nghề chỉ được một ngày, cái thì vài tuần, khi thì vài tháng. Vì có quá nhiều cái không tên, nên làm ăn gì cũng không ngóc đầu lên được, khác với ông nhạc sĩ VTA, nổi tiếng như cồn, nhờ các bài ca không tên của ông ta.
Tôi không nhớ làm cách nào mà tôi còn nguyên vẹn, cả hình hài lẫn tinh thần, sau 10 năm vật lộn với đám học trò có ¼ người, ¼ ngợm và 2/4 đười ươi của tôi. Thầy cô và cả Hiệu Trưởng đều có thể bị chúng đốp chát như ngoài chợ. Chúng tương tợ như đám học sinh lớp 7 ở New York, được YouTube, Facebook  đưa trình diện khắp thế giới, khi đang trêu ghẹo, nhục mạ bà  monitor (giữ trật tự) Karen Klein trên xe bus trong tháng 6/2012 vừa qua. Sự phẫn nộ và tình người  đã khiến dân chúng tự nguyện đóng góp được trên 600.000 đô cho bà Karen về hưu và đi du lịch, tránh xa đám học trò thành tinh đó. Nếu internet được khai sinh sớm hơn vài thập niên, có thể tôi được Facebook đưa lên mạng như bà này và hổng chừng thiên hạ thấy tình hình bi đát của tôi mà đóng góp cho vài trăm đô, cũng đỡ khổ!
Cuối cùng tôi cũng trụ lâu dài được một nghề: đó là nhại lại những gì thiên hạ nói mà không sợ bị chưởi.
Ở đời, có những nghề  ta vừa làm vừa đau khổ hơn bệnh trĩ, vì thất thế, chẳng đặng đừng, nếu không làm  thì nhăn răng! Lại có những việc làm ta thoải mái, hăng say với công việc, tưởng có thể tiếp tục làm đến khi tóc rụng, tay rung, mắt mờ, cũng chưa chịu thôi: đó là nghề cuối cùng trong chuỗi nghề không tên của tôi.
Trong những năm tháng hành nghề, tôi có dịp  tiếp xúc với nhiều đồng bào, đồng hương, đủ các tầng lớp trong xã hội, được biết nhiều tâm sự khó thổ lộ của họ, những chuyện đau lòng. buồn nhiều hơn vui.
Một bà mẹ già trước tuổi, ngất lên, ngất xuống van xin bà Hiệu Trưởng cho đứa con gái vào học lại lớp 9, vì con bà đã bỏ học, bỏ nhà hơn ½ tháng vì bị lũ bạn đen cùng lớp dụ dỗ vào con đường xì ke ma túy. Một phụ huynh góa vợ, ngồi ũ rũ trong phòng họp để nghe nhà trường thông báo kỷ luật đứa con trai mang ma túy vào trường để bán. Một bà mẹ khác, nửa điên, nửa tỉnh, không nhớ số điện thoại nhà, không biết quê quán ở đâu, sang Mỹ năm nào, chồng bây giờ ở đâu cũng chẳng biết… Bà có 3 đứa con gái: một đứa bị ma đưa lối, quỷ đưa đàng, dính vào một thằng đen, “già cỡ ba nó” (lời bà kể), đứa kế bị bùa mê thuốc lú, đang ở với một thằng đầu quấn khăn vòng vòng, tối ngày cứ chổng mông cầu nguyện 5, 3 lần (cũng theo bà nói lại). Đứa thứ ba thì có 1 con, đã ly dị, bỏ đi bụi đời, tặng cho bà đứa cháu ngoại! Còn thằng con trai thì không chịu học và chẳng đi làm gì cả.
Tôi nghĩ thầm: Bà này điên là phải thôi, nếu không, bà là super woman hay robot rồi!
Một cụ, tuổi tri thiên mệnh, goá chồng lúc còn trẻ, đành đọan bỏ đám con gái ở Việt Nam, sang đây để hủ hỉ với đứa cháu nội đích tôn, nhưng phải ở nhà housing vì đứa con dâu không ưa thú vật, thường mắng chó chưởi mèo… Vài ngày, thằng con, chờ vợ đi làm, chở cháu lại cho bà hôn hít cho đở nhớ!
Một cô gái, trạc 30 tuổi, vì buồn chuyện tình duyên trắc trở, hay bất mãn chi đó, thường xuyên gây gổ với gia đình và hàng xóm, đã ở trong bệnh viện tâm thần hơn 7 năm, mà không biết ngày nào ra.
Một ông, khi được bác sĩ thông báo kết quả thử sinh thiết (biopsy): ung thư tuyến tiền liệt giai đoạn I, sắc mặt ông khách tôi; một liền ông, tuổi trên dưới 60; không thay đổi, “hơi thở vẫn điều hòa”, mời tôi ra ngoài uống cà phê. Trong lúc “cà phê đạo” và nhai donut, tự nhiên ông thở dài và nói:
– Đời tôi, một cuộc đời bi thãm và cô đơn, đến đây là hết, rồi ông bắt đầu kể tôi nghe. Sau đây là chuyện của ông ta kể.
Mới ra trường, chưa kịp đánh giặc thì địch lù lù đến bắt tôi bỏ tù. Mà ngu ơi là ngu, đi khai thật, khai hết, về chức vụ Đại Đội Phó Chiến Tranh Chính Chị của tôi, một cái chức hữu danh vô thực ở miền Nam, nhưng lại được Nhà Nước Cộng Sản đánh giá cao ngất trời xanh, nên tôi được u ái đi tham quan Thiên Đàng giàu, đẹp, văn minh, vô cùng nhân đạo… ở miền Cao Bằng, Lạng Sơn trong  gần 5 năm trời. Thời gian này, vợ con tôi theo gia đình vượt biên, rồi không biết tin tức gì cả.
Ở tù ra, tôi sống với mẹ tôi một thời gian ở quê, không chịu nổi sự quấy nhiễu của mấy tên “theo đóm ăn tàn”, mẹ tôi bán tháo gần hết tài sãn để cho tôi vượt biên. Được thì tốt, bằng không thì tôi theo vợ con cũng chả sao. Qua đây, tôi may mắn học được nghề thợ tiện, công việc không nặng nhọc và lương cũng khá, nên tôi làm trên 15 năm, mua nhà cửa. sắm xe cộ đủ cả.
Trong chỗ tôi làm có cô gái làm lao công dọn dẹp, người Brazin, trẻ, đẹp. Cô ta hay bắt chuyện với tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh tự học và bằng tay 5 ngón. Từ lúc nào không biết, cô ta hay đến nhà tôi chơi, đi chợ,  nấu ăn, dọn dẹp, giặt, ủi đồ cho tôi và xem nhà tôi như nhà của cổ, ra vào như chỗ không người, tự nhiên như người… Ba Tây!
Được  chừng 6,7 tháng thì một hôm cô ta bá cổ, mi tôi một hồi lâu rồi nói “I love you!”. Tuy tôi biết tỏng là cô ta yêu cái quốc tịt của tôi nhiều hơn, nhưng tôi cầm lòng không đậu, vì tôi là đàn ông mà, vả lại nỗi niềm thương con, nhớ vợ đã nguôi ngoai, và nhất là cô ta còn  quá trẻ, tuổi chỉ bằng ½ tôi thôi, lại rất đẹp, cái đẹp hoang dã của thổ dân Amazon, tiềm tàng sự sung mãn của nô lệ Phi Châu, ẩn dấu nét  đài các của dòng dõi quý tộc Bồ Đào Nha. Có thể nói cô ta là một cái núi lửa di động, lúc nào cũng hừng hực, chờ phun lửa, thiêu, đốt tất cả trên đường đi của mình!
Tôi suy nghĩ nhiều ngày, đêm, không biết tiến hay lùi, trong tình thế “dầu sôi, lửa bỏng” này trong một tháng. Cuối cùng, chịu không thấu, đành xếp giáp qui hàng vô điều kiện nữ hoàng rừng nguyên thủy Amazon, và đáp lại “Me too!” .
Tôi hẹn với nàng, sau 6 tháng “probation” (thử thách), tôi sẽ kết hôn với nàng. Chưa kết hôn mà nàng nhảy cởn lên hôn tôi chùn chụt.
Từ ngày đưa nàng về condo của tôi, nàng phục vụ tôi hết mình, hết sức, cả về nghĩa bóng, nghĩa đen và cả nghĩa trắng nữa. Mấy thằng bạn cùng xí nghiệp phải phát ghen với tôi.
Tôi có đưa nàng về Việt Nam thăm má tôi. Cả tháng trời ở quê, nàng tận tụy lo cho má tôi như một nàng dâu Việt Nam chính hiệu. Bà rất hài lòng, nhưng không muốn tôi lấy nàng vì sợ… tôi không kịp gọi 911 trong đêm khuya khoắt. Bạn bè tôi thì khỏi bàn, nói chuyện mà mắt láo liên nhìn nàng, không sót một chỗ nào cả.
Chúng tôi kỷ niệm 2 năm ngày làm kết hôn hôm trước, thì sáng ngày hôm sau, nàng đưa cho cho tôi đơn ly hôn và nói: “Sinto muito”(I’m sorry!).
Tôi không ngạc nhiên, vì tôi biết sẽ có ngày này, vì nàng còn trẻ, còn nhiều tương lai. Chúng tôi đã có một thời gian tuyệt vời. Cả hai đều sòng phẳng nhau. Không ai lợi dụng ai, hai bên đều có lợi, nên tôi ký liền. Tôi muốn nói là tôi trân trọng những hy sinh của nàng trong suốt 2 năm qua, tôi thích sự rạch ròi, thẳng thắn của nàng khi ở với tôi… nhưng với mớ tiếng Anh ba rọi và tiếng Bồ Đào Nha ít ỏi, tôi không thể nào diễn tả cho nàng hiểu được. Nhưng nàng hiểu ngay khi tôi chia cho nàng ½ tài sản và chiếc xe mới mua. Nàng hôn tôi và nói “Obrigado, meu amor. Adeus” (Thank you, my love, Goodbye!) rồi lái xe đi. Sau này, tôi nghe bạn bè trong xí nghiệp cho biết là nàng đã bảo lãnh mẹ và đứa con nhỏ sang Mỹ. Tôi hơi vui vì nghĩ rằng ít ra mình cũng giúp được một gia đình có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Những chuyện đại loại như thế, kể sao cho xiết vì nó dài hơn chuyện “nhân dân tự vệ”, không thua phim TV cở 1-200 tập của Đại Hàn và Đại Hán.
Nghề tôi thường có những hiểu lầm nho nhỏ, khá vui và đáng nhớ.
Bệnh viện lớn trong thành phố có một tấm bảng viết: Chúng tôi nói trên 50 thứ tiếng, bạn nói tiếng nào xin chỉ vào ngôn ngữ đó, chúng tôi sẽ cung cấp dịch vụ miễn phí. Công ty tôi thầu công việc này, nên có hơn 200 nhân viên nói đủ thứ tiếng trên trời đất này. Riêng Việt Nam có 7, 8 người mà chỉ có 2 tên hơi già già, còn lại là nữ.
Bệnh viện phụ khoa và bệnh nhân luôn yêu cầu người thông dịch là nữ, nhưng không biết các cô thường bận công tác hay công ty đánh giá tôi là “đạo mạo hay đứng đắn” (sic!), hoặc tưởng tôi là họ “Chung Vô “…, nên xếp tôi đi bệnh viện phụ khoa nhiều lần.
Lúc đầu, bệnh nhân và bệnh viện khá ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện ở phòng sản khoa, vì vấn đề “thâm cung khó nói”, nhưng  lịch sự, nên họ không nói gì. Có điều khi bác sĩ khám thì tôi phải đứng sau bức màn dầy, ráng dõng lỗ tai để nghe hỏi và đáp. rồi oang oang lập lại. Riết rồi chẳng ai “khe” sự hiện diện của tôi; coi như ông này thuộc dạng 2 hệ hay Les hoặc Gay gì đó. Thậm chí có người còn yêu cầu bác sĩ  “cho chú này giúp tôi“ trong lần hẹn tới.
Có lần, một bà y tá người Haiti, nói tiếng Anh thần sầu quỷ khóc, có pha tiếng Pháp, giọng Créole đặc sệt (thổ ngữ ở Haiti) làm tôi bối rối, vì chỉ hiểu lõm bõm. Bệnh nhân nhìn tôi, nghi ngờ cái ông “thông vịt” này. Bí quá, bà với tay lấy một hộp giấy trong tủ, đưa ra và nói:
– Every month, every month!
Nhìn hộp Kotex, tôi thông minh ra, bà Haiti này không hỏi về kinh đô hay kinh nghiệm của bệnh nhân, mà chỉ muốn biết về kinh kỳ thôi.
Mừng hơn bắt được vàng, tôi vội đáp:
OK, OK !
Tôi thở phào khi bà bác sĩ bước vào phòng.
Một thanh niên đưa mẹ đi khám phụ khoa. Bà mẹ giới thiệu con là kỹ sư điện, rồi nói tiếp :
– Lát nữa gặp bác sĩ, chú nói dùm với ổng là xài cái mỏ vịt nhỏ nhỏ nghen. Lần trước ổng dùng cái to tổ chảng, đau thấy mồ.
Tôi đánh lô tô trong bụng vì không biết gọi cái mỏ vịt bằng gì, vì tôi không phải là bác sĩ, mà bác sĩ không chuyên khoa cũng chưa chắc biết tên gọi của nó. Ở trường lại chưa học chữ này. Tôi mà cương ẩu gọi là “ducks bill”, bà bác sĩ sẽ đá tôi ra khỏi phòng và công ty lột áo tôi liền.
Dốt thì phải mánh, tôi dòm dáo dác trong phòng, mừng rỡ, thấy trong tủ kính để lủ khủ mỏ vịt đủ cỡ. Tôi chợp cơ hội hiếm có, nói với bác sĩ :
– Bệnh nhân yêu cầu bác sĩ dùng “dụng cụ khám” loại nhỏ  hơn để đở đau! Tôi bỏ qua chữ “tổ chảng” và “đau thấy mồ” vì tôi không biết nói ra sao.
Bà bác sĩ cười và nói:
– Xin lỗi. Tôi sẽ dùng cái speculum loại nhỏ nhất cho bà.
Tôi lại thoát được một cửa ải nữa, và học thêm một từ mới. Khám xong, bác sĩ xin được nói riêng với con bệnh nhân. Bà thông báo là bà mẹ có triệu chứng ung thư tử cung. Chàng thanh niên có vẻ lo lắng cho mẹ, im lặng một lúc rồi hỏi thẳng:
– Xin bác sĩ cho biết ung thư có bị generic không?
Bác sĩ nhìn anh ta, có lẽ không hiểu, rồi quay sang tôi, không trả lời.
Không phải tôi thông minh hơn bác sĩ, nhưng tôi hiểu anh ta muốn nói gì, vì tôi là người Việt Nam mà lị, nhưng tôi chưa vội lên tiếng.
Thấy có vẻ hơi hớ, anh ta bèn hỏi tôi:
– Chú hỏi dùm xem ung thư có di truyền không?
Tôi nói:
– Cháu hỏi lại và dùng từ “genetic”.
Nghe xong, bác sĩ giải thích :
– Có thể và không, tùy thế trạng, sức khỏe và điều kiện sinh hoạt, ăn uống.
Ra ngoài anh ta nói nhỏ với tôi :
– Tuần tới chú đi giúp mẹ cháu nghe, vì cháu bận đi làm.
– Chuyện nhỏ. Tôi trả lời.
Có một lần tôi đi giúp một anh Ba Tàu chính cống, không nói được tiếng Việt, tên anh ta là Hoàng Xứng, tên thì giống tiếng Việt, nhưng mấy ông Tây bà đầm ở công ty không hỏi kỹ, thấy tên gì có dấu nằm, dấu đứng, dấu cong, đọc trẹo miệng thì là… phe ta. Tôi và anh ta khi gặp nhau thì đều ú ớ cả, vì tiếng “Quảng Tiều” của tôi chỉ gói gọn ở Dì Dách, Xập Xám, Mậu Lúi và Dầu Cháo Quẩy thôi. Tương tợ một ông tên Suu ky, đọc không ra, nên họ réo tôi. Báo hại ông này là dân Myanmar (Miến Điện cũ), có họ hàng xa xa với nhà tranh đấu nhân quyền Aung San Suu Kyi từng được thưởng giải Nobel Hoà Bình cách đây 21 năm. Bà vừa mới đến Oslo nhận giải Nobel  trong năm 2012 vì bị cầm tù trong suốt 24 năm. Cả 2 trường hợp, tôi không làm gì cả, mà vẫn lãnh thù lao vì có mặt là ăn tiền!
Một bà khách, được tôi thông báo ngày giờ, địa điểm để gặp bác sĩ vào ngày mai, liền hỏi tôi:
– Ông có khả năng dịch những gì tôi nói với bác sĩ hông?
Chà, lại gặp tay tổ rồi, tôi hơi chột dạ, Lớ quớ mất mặt và mất mạng như chơi với đại bàng này, nhưng tôi ráng làm bộ cứng cựa:
– Dạ, chắc được mà!
Nói xong, cũng hơi lo, vì rũi gặp một nhân vật đã từng làm việc ở Liên Hiệp Quốc thì bỏ cơm ngay.
Tôi gặp một bà đứng tuổi, ăn mặc khá chải chuốt, ở phòng đợi. Bà nhìn tôi từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây, 360 độ rồi tuyên bố:
– Lát nữa ông để tôi nói chuyện với bác sĩ nghen.
Dễ thôi, ngậm miệng ăn tiền cũng tốt.
Chào hỏi với bác sĩ xong, bà mở máy liền, khai bệnh thẳng với bác sĩ, “kinh qua giai đoạn quá độ” với tôi. Bác sĩ kiên nhẫn ngồi nghe bà nói trong hơn 5 phút. Bà vừa dứt thì bác sĩ quay sang tôi:
– Bà ta nói cái chi rứa?
– Dạ, tôi cũng chả hiểu mô tê gì cả!
– Ông nói với bà ta dùng tiếng Việt với ông đi. Bác sĩ từ tốn nói.
Thấy ông bác sĩ này dở quá, không hiểu tiếng Anh của tui, bà quay lại nói với tôi bằng “tiếng nước tôi từ khi bà mới sanh ra đời!”
Ra khỏi phòng bác sĩ, bà đi te te một nước, không thèm chào và cám ơn công khó nhọc của tui!
Một ông bác sĩ người Ấn đang rờ, nắn một bệnh nhân trên bàn khám. Tôi phải tập trung để hiểu ông ta nói vì câu nào, chữ nào, ông cũng uốn lưỡi, kéo dài chữ “rr” cả. Nếu tôi lơ là, thì tôi tưởng ông đang nói tiếng Ấn với tôi. Bỗng nhiên ông ta nói:
– Ông có đôi giày đẹp quá, ông mua ở đâu zậy?
Theo thói quen nghề nghiệp, Google translate chấm cơm trong đầu tôi liền lập lại y chang câu nói đó bằng tiếng Việt.
Ông bệnh nhân đang nằm, lật đật ngồi dậy, nhìn xuống đất, lên tiếng:
– Ổng hỏi đôi giày tôi hả? Tôi đâu có mang giày. Tôi mang dép mà.
Nghe đôi co, ông bác sĩ hiểu ngay. Ông nhìn ngay tôi và nói.
– Đôi giày của ông đó.
– À ra thế .
Trong phòng khám, có bác sĩ, bệnh nhân và tôi, nhưng chỉ xem như có 2 người vì tôi được xem là người vô hình, chỉ là cái loa, thu và phát thôi. Tôi vừa là bác sĩ, vừa là bệnh nhân. Khi nói, tôi phải dùng đại từ nhân xưng, ngôi thứ nhất, nghĩa là lúc nào cũng xưng “tôi”, chớ không dùng ổng, bả, hắn, cổ , nó, cỏn, thằng chả, con mẹ đó… được. Vì thế đôi khi xảy ra nhiều hiểu lầm tức cười.
Sau khi khám định kỳ ở phòng sản khoa, bà khách yêu cầu tôi đến văn phòng bệnh viện để  chọn bác sĩ gia đình, vì  bà mới dọn đến thành phố này. Đến nơi, tôi chào bà y tá đen, đồ sộ, phì nhiêu hơn đồng bằng sông Cửu Long, đang cười nói toe toét trong phòng.
– Bà làm ơn cho tôi chọn bác sĩ  gia đình. Tôi nói
– Phải là bệnh nhân của phòng phụ khoa mới được chọn bác sĩ riêng. Bà nói không cần nhìn tôi.
– Tôi vừa khám ở phòng sản khoa mà. – Tôi tiếp
Bà y tá ngước lên nhìn tôi, tưởng tôi dám giỡn mặt với “cựu vô địch đô vật hạng 300 cân”. Cả phòng đang “tám” ồn ào, bỗng im lặng, quay lại, chiêm ngưỡng dung nhan mùa Đông của tôi: một tên transgender  (đổi giống) gì đây? .
Alarm tôi báo động có một sự hiểu lầm tai hại đang xảy ra. Tôi vội quay ra sau, đẩy bà bầu lên phía trước và nói nhanh:
– Tôi là bà này, bà này đây.
Cả phòng được một bữa cười đã luôn.
Một chuyện khác: Tôi đến thì phòng khách vắng que. Chờ hơn 10 phút nữa không thấy ai, tôi gõ cửa hỏi thăm thì bác sĩ cho biết là đang làm việc với thân chủ tôi: một cô gái trẻ, đen nhẻm, nhìn thật kỹ mới thấy có nét lai Việt Nam. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nghe cô gái nói tiếng Anh. Nếu không nhìn cô ta, tôi tưỏng là đang nghe một người Mỹ chính cống 100% phát âm. Tiếng Anh của cô ta hơn hẳn tiếng Anh của tôi vì nó có âm hưởng “con cá gô gọt ghẹt chong gỗ”, có âm sắc “en hay không en thì noái”, và giọng “nàm thế lày nà thế lào?”, nên nó chẳng ra làm sao cả. Tôi tự hỏi tôi đến đây làm gì? Đang phân vân thì người Mỹ đi với cô gái là một nhân viên xã hội; cho biết là họ cần tôi để hỏi thăm một số chi tiết, bằng tiếng Việt, để điền vào lý lịch cô ta về Việt Nam. Lý do là cô ta không biết chữ Anh cũng như Việt, kể cả A,B.C… Xong với bác sĩ, cô gái quay lại nói với tôi:
– Con là Bé Ba!
Chuyện có hơi lọa!
Như một bài ca nào đó: “Đời có trăm niềm vui, có vạn lần sầu.” Ai cũng qua cái cầu này. Có người chọn kỷ niệm tốt để vui sống, tinh thần được thảnh thơi, có người lại mãi ôm ấp quá khứ buồn, dễ bị trầm cãm, co cụm, có nguy cơ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc  xuống…  mồ.
Kông Li

Con LU nhà tôi

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Trong ba chú chó mới sinh, bà dì ở Ðà Lạt cho tôi một con và được chọn ưu tiên. Cả ba đều là chó đực nên chỉ cần lựa con nào có bộ lông đẹp nhất là đủ. Khi tôi ngồi sà vào ổ của ba chú chó chưa mở mắt, chợt con có màu lông xám, hai đốm vàng trên lưng ngúc ngoắc đầu đánh hơi bò về phía tôi. Nó đưa cái mõm mũm mĩm, ươn ướt ủi vào bàn chân của tôi. Cái đuôi cũn cỡn ngoe nguẩy như loài chuột xạ…
Hai tuần lễ sau tôi ghé thăm dì. Bầy chó đã mở mắt đang ngậm vú mẹ. Khi nghe tiếng tôi trốc trốc, chú chó lông xám ấy bỏ vú mẹ bò vào lòng tôi. Dù màu lông không nổi bật như hai con kia nhưng tôi thích cái tính thân thiện của nó ngay từ giờ phút đầu.
Mang chó về nhà, con tôi chê màu lông nhớp nhem rồi tự động đặt tên là Lu. Dù mới một tháng tuổi, nhưng khi rời chó mẹ về nhà tôi, Lu ít khi kêu đêm như những chú chó con khác. Ban đầu cho Lu bú bằng bình sữa, rồi cho ăn sữa đặc đổ vào đĩa. Chỉ ba tháng sau là Lu lớn như thổi.
Lai lịch của dòng họ nhà Lu cũng ly kỳ lắm. Jolie là tên mẹ của Lu, giống chó xù Nhật Bản, nhỏ con, chân thấp, dáng đi lũn cũn. Nó hay qua nhà láng giềng đùa giỡn với anh chàng berger to con, tai vểnh, đôi chân sau vạm vỡ. Một hôm, lũ trẻ đến trước nhà Dì tôi kêu giật giọng rằng là con Jolie bị con chó berger của ông Tư Ðợi tha đi khắp khu vườn.
Dượng tôi hốt hoảng chạy sang. Những tưởng con berger đã cắn chết con xù của nhà dượng.
Nào ngờ cảnh tượng lạ lùng rất khó tin đã xảy ra: Con berger lẹo với Jolie nhỏ hơn nó gấp mấy lần. Vì là phần kết thúc sau “cuộc mây mưa” của loài chó, cho nên hắn tha con cái còn mắc cứng phía sau đuôi. Hai chân sau của con Jolie bị treo hỏng trên cao chỉ còn cái mõm và đôi chân trước bị kéo lê trên đất. Nàng kêu toáng lên khiến chàng đâm hoảng na chạy khắp vườn như na cái đuôi của mình trở nên nặng chình chịch.
Kết quả cuộc tình giữa hai “chủng tộc”, nàng Jolie đẻ ra ba chú chó lai. Nhờ vậy mà đời con của nàng không còn mang dáng dấp thấp lè tè của loài chó xù nữa.
Con Lu lớn lên bộ lông ngày càng đẹp. Màu xám của mẹ pha màu vàng của bố mướt mượt như nhung. Hai đốm vá màu vàng đậm nằm hai bên hông, thoạt trông như yên ngựa. Dù không to con lớn xác như bố nhưng con Lu cũng vượt trội hơn đám chó nhà. Chân cao, dáng đi oai vệ như loài hổ. Hai vai rộng, u thịt nổi vồng lên khi nó bước đi. Cặp mắt ánh lên màu lửa như có thần lực. Ðàn chó hàng xóm gặp Lu là cụp đuôi chạy dài.
Sau này, những lần đi săn giải trí loanh quanh ở những khu đồi còn an ninh, tôi mới nhận biết loài chồn, loài thỏ thấy Lu là hồn xiêu phách lạc, đứng chôn chân tại chỗ.
Mỗi lần con tôi đi học về là dành nhau ôm Lu vào lòng. Tình cảm giữa chó và người không hề phân biệt. Ngoài cái khứu giác bẩm sinh độc đáo của loài chó có thể đánh hơi hàng mấy dặm, thính giác con Lu còn phân biệt được tiếng xe quen thuộc của tôi từ xa. Nó nghểnh mõm, ve vẩy đuôi chạy ra trước sân. Nhìn cử chỉ đó là nhà tôi đoán biết tôi sắp về đến nhà. Lu cạ vào chân tôi từ lúc xuống xe đến khi tôi vỗ về âu yếm nó mới chịu đi nơi khác. Lu cũng cảm nhận khá nhạy bén lúc tôi buồn bực hay giận hờn.  Những lúc ấy nó nằm khoanh tròn nhìn tôi với ánh mắt buồn xo. Ðến khi tôi vui vẻ trở lại là Lu chạy đến cạ lưng vào người và liếm tay tôi như để hòa đồng niềm hân hoan với chủ.
o0o
Sau ngày “gẫy gánh 75”, tôi lên đường trình diện ban Quân quản thị xã. Tôi mang theo mười ngày gạo cùng ít đồ dùng, từ biệt vợ con với bao âu lo trong lòng. Khi bước ra khỏi cửa, con Lu cứ luấn quấn cản bước chân, tôi trực nhớ đến nó liền cúi xuống ôm Lu vào lòng. Ánh mắt ươn ướt buồn thiu của nó nhìn tôi chẳng khác gì đôi mắt của vợ tôi rươm rướm lệ. Lu liếm vào mặt tôi như quyến luyến từ biệt chủ phải đi xa lâu ngày.
Trong tù, nhớ lại ánh mắt con Lu, tôi hiểu ra rằng loài chó còn có một giác quan đặc biệt, cảm tính rất nhạy bén về thái độ và tâm trạng của người gần gũi nó. Những tưởng mười ngày nửa tháng rồi quay về, nào ngờ cách biệt gia đình với thời gian dài hun hút.
Tôi nhớ con Lu cũng tương tự như nhớ các con tôi. Nỗi lo ngại của tôi là lương thực ngày một khó khăn làm sao vợ tôi chạy đủ bữa cho đàn con bốn đứa lại thêm miệng ăn con chó.
Một ngày nọ, nhà tôi lên trại tù thăm, cho biết chú Dương Thái Lân, con của bà cô Út tôi từ Bắc về Nam có ghé thăm gia đình. Chú ấy bảo con Lu có cốt tướng nòi săn, muốn xin nó về đơn vị nuôi để săn mồi cải thiện thịt tươi.
Lân là vai em nhưng lớn tuổi hơn tôi nhiều. Ði bộ đội từ trước 1954, sau tập kết ra Bắc được sang Tiệp Khắc học ngành cầu đường. Hiện là thủ trưởng đơn vị Công binh sửa đường ở Cao nguyên. Vợ tôi nhất quyết không cho con chó, lấy lý do phải qua ý kiến của chồng.
Một hôm, quản giáo trại gọi tôi lên văn phòng ban giám đốc. Một anh bộ đội mặc áo quần đại cán ngồi trong phòng tiếp khách tay cầm một tờ tạp chí cuốn tròn.
Anh cán bộ thấy tôi vào, liền hỏi:
– Nguyễn Tấn đấy à?
Tôi ngập ngừng:
– Thưa vâng.
– Tôi là Dương Thái Lân.
Tôi à lên một tiếng để tỏ rằng mình biết hắn là ai.
Thực ra, qua 21 năm ở Bắc và mấy năm đi bộ đội Vệ Quốc Ðoàn làm sao tôi nhớ nỗi cái khuôn mặt ngày xưa của thằng em con bà cô Út. Ðưa tờ báo cuốn tròn cho tôi, hắn bảo:
– Ngày trước anh cũng viết sách, làm báo dữ dằn đấy nhỉ?
Tôi mở cuộn báo thì ra là tờ Bán nguyệt san Quyết Tiến. Ðó là tạp chí do tôi trách nhiệm biên tập trước 75 do cơ quan USAID của Hoa Kỳ yểm trợ ngân khoảng để in ấn phân phát cho các đơn vị Ðịa phương quân và Nghĩa quân.
Lân bảo:
– Tôi có đọc trong đó truyện dài “Nhật Ký Bích Phương” của anh viết đăng nhiều kỳ về Tết Mậu Thân 68. Viết bạo đấy chứ, theo đúng sách lược tuyên truyền chống cách mạng của Mỹ Ngụy.
Tôi giật mình và cảm thấy bất an. Hắn đưa tay ra hiệu lấy lại cuốn tạp chí rồi lên tiếng:
– Tôi có ghé nhà thăm chị Tấn. Giai đoạn này mà trong nhà còn nuôi con chó kiểu tiểu tư sản. Anh không sợ cặp mắt của quần chúng hay sao?
Tôi than thở:
– Thời gạo châu củi quế, nhà tôi phải chạy gạo cho bốn miệng ăn, nhưng vì nuôi nó từ lúc mới sinh nên tình cảm gắn bó như thành viên trong gia đình.
Hắn ngắt lời:
– Tôi có đề nghị với chị cho tôi mang con chó đó về đơn vị để đỡ bớt khẩu phần ăn cho gia đình nhưng chị bảo phải qua ý kiến anh. Mới nhìn là tôi biết nó thuộc giống chó săn quý hiếm và có thể chống lại cả thú dữ.
Tôi bực mình trước cái lối điếm lỏi, nhưng cố nén giọng:
– Nếu chú thích con chó thì về hỏi nhà tôi, quyền quyết định ở bà ấy.
Tôi đứng lên chào hắn rồi đi thẳng xuống trại.
o0o
Ðến kỳ thăm nuôi sau, bà xã tôi báo tin chú Lân đến nhà bắt con Lu đi rồi. Bỗng dưng mắt tôi như nhòa sương, lòng xót thương con Lu vô hạn.
Từ ngày vào tù, tôi nghi ngờ tất cả những gì người ta nói. Giờ đây Lân bảo đem Lu về nuôi hay ăn thịt chỉ có trời biết. Thấy mắt tôi rưng rưng ngấn lệ, vợ tôi an ủi:
– Lũ con mình cơm không đủ ăn mà phải nhường cho chó một ít, lòng em cũng xót xa lắm.
Nó thiếu ăn nên cả đêm chạy rông kiếm mồi đến sáng mới về nhà. Lông nó ướt nhớp nháp, đầy bùn. Biết đâu có cơm bộ đội dư thừa thân nó sẽ mập ra. Mình có giữ lại một thời gian sau cũng bị người ta đập chết làm thịt thôi. Xã hội bây giờ thiên hạ ghiền thịt chó lắm, anh có biết không?
Hết giờ thăm nuôi, tôi đứng vào hàng. Nhìn đôi mắt nhòa lệ của vợ khiến lòng tôi xót xa vô cùng. Cả đêm hôm đó hình bóng con Lu cứ chập chờn trong giấc ngủ. Tôi mơ thấy đôi mắt buồn rười rượi của Lu nhìn tôi trong ngày ra đi như báo hiệu rằng nó không còn dịp gặp chủ nữa. Cái cảm giác man mác êm êm của lưỡi nó liếm vào mặt, vào cổ, giờ đây tôi vẫn không quên. Niềm tin gắng gượng nhỏ nhoi vào lời hứa của thằng em con bà cô là xin con Lu để canh chừng thú dữ và săn mồi. Vả lại, cái công khó của Lân đã lặn lội đường xa đến trại cải tạo để gặp tôi nên cũng an ủi phần nào.
o0o
Ba tháng sau, vợ tôi với khuôn mặt hớn hở báo với tôi con Lu không còn ở với chú Thái Lân nữa. Tôi ngạc nhiên hỏi dồn. Nàng kể:
– Cách đây một tuần lễ, chú ấy bất thần đột nhập vô nhà mình không giữ kẽ như những lần trước. Chú dáo dác nhìn trước nhà, nhìn sau nhà, cả cái phòng ngủ của vợ chồng mình chú cũng ghé mắt quan sát. Ðột nhiên Lân hỏi:
– Con Lu có chạy về đây không chị?
Em sững sờ hỏi:
– Nó ở với chú mà?
– Tức lắm chị ơi, Lân ngồi vào cái ghế đặt ngoài hiên, nói tiếp:
“Trước khi đi công tác Hà Nội, tôi gởi Lu cho chị nuôi lo ăn hàng ngày. Không ngờ các đồng chí trong đơn vị lợi dụng lúc tôi vắng nhà, bắt con Lu làm thịt đánh chén. Chúng bỏ con chó vào bao bố dìm xuống nước. Khi mở bao ra con chó không còn thở nữa. Họ yên chí ngồi chờ nồi nước đang nấu cho thật sôi để cạo lông. Ca nước sôi đầu tiên tưới vào lưng con Lu, bất ngờ nó vùng dậy chạy đi mất dạng. Lập tức các đồng chí ấy cầm súng lùng sục các ven rừng nhưng chẳng thấy nó đâu nữa. Tôi yên chí con Lu sẽ trở lại nhà chị vì nó vừa khôn vừa có sức mạnh khác thường. Tôi đánh giá thành tích săn bắt mồi của con Lu rất cao. Nó thường xuyên bắt được chuột đồng, thỉnh thoảng chồn hoặc thỏ. Mình có chất tươi thêm vào bữa ăn nên tôi quý nó lắm.”
Kể xong, Lân đi ra xe xách vào một bao cát đựng đầy gạo, bảo:
– Ðây là số gạo tiêu chuẩn tôi đi công tác còn thừa, chị nhận cho các cháu bồi dưỡng và thêm phần cho con Lu. Nếu nó có trở về đây xin chị báo tin cho tôi biết.
Lân ra đi được một ngày. Hôm sau, lúc chạng vạng tối, cả nhà đang ăn cơm, con Lu không biết từ đâu chạy xồng xộc vào nhà, mình nó ướt đẫm mồ hôi. Trên lưng một vết phỏng to bằng bàn tay lột hết lớp lông và đã bắt đầu làm mủ. Lũ con mình ôm con Lu vào lòng mừng rơi nước mắt. Cả nhà phải nhịn một phần cơm cho nó. Loáng cái là nó vét sạch đĩa cơm độn sắn. Lu ve vẩy đuôi, đưa lưỡi liếm từng người trong gia đình như để điểm lại những người thân. Mấy đứa con mang Lu ra giếng chà xát xà phòng, tắm rửa, bắt sạch ve vắt bám vào da. Em khui bình thuốc Peniciline rắc lên vết phỏng. Chờ đến tối, em mang Lu về gởi cho ông bà ngoại vì biết thế nào chú Lân cũng trở lại tìm chó. Ðêm đó, Lu cứ theo chân em đòi về, thằng Doãn phải ngủ nhà ngoại để giữ con Lu ở lại. Em vuốt ve vỗ về:
– Con phải ở lại đây với ngoại. Lu không được theo mẹ về nhà, người ta sẽ đến bắt con đi, biết hông?” Lu vểnh tai nghe lời em dặn nên ngoan ngoãn nằm trong lòng của Doãn mà không còn hậm hực đòi về nữa.
Từ đó, hễ thấy người nào mặc áo quần xanh lá cây vào nhà là Lu chui dưới gầm giường chìa đầu ra, nhe răng gầm gừ. Chỉ cần một cú giậm chân là đủ để nó phóng ra vồ ngay.
Sau lần thoát chết, con Lu nghi ngờ hầu hết mọi người, chỉ trừ gia đình tôi và ông bà ngoại.
Tính thân thiện của con Lu giờ đây không còn nữa. Loài chó rất trung thành với chủ nhưng khi bị một lần đối xử tàn nhẫn với nó là bỏ nhà đi luôn.
Gia đình ông bố vợ tôi tuy ở thị trấn nhưng vì là vùng đất đai đã tạo mãi từ trước khi trở thành thị tứ nên nhà cửa vườn tược rộng thênh thang. Tiếp giáp với vườn cây ăn trái là cánh đồng mía, nay thuộc hợp tác xã nông nghiệp. Lu không bao giờ ra trước đường phố mà chỉ lùng sục trong vườn cây, ruộng mía sau nhà tha hồ bắt chuột, chim chóc, rắn rít.
Nó sống như một tử tù thoát ngục. Nó biết ngoài xã hội loài người đang nhìn nó một cách thèm thuồng. Họ chỉ chờ cơ hội là biến thân xác nó thành miếng nhừ, miếng mận.
Ngày ra tù, tôi vào thăm ông bà nhạc gia. Khi vợ chồng tôi vừa đến cổng nhà, con Lu đánh hơi được từ trong nhà phóng ra chồm lên người tôi. Với sức nặng của nó đã khiến tôi té ngồi xuống đất. Người nhà ngỡ con Lu tấn công kẻ lạ mặt nên vội la lên:
“Bố đấy Lu, tránh ra!” Nhưng không.
Nó xoải hai chân trước đứng trên đùi tôi rồi đưa lưỡi liếm trên khắp mặt mày, tai cổ của tôi. Qua cơn hốt hoảng vì cú ngã bất ngờ, tôi hiểu ra con Lu đang mừng chủ. Tôi liền ôm chầm lấy nó rồi người và chó lăn lộn trên nền sân xi-măng. Cha mẹ vợ tôi vui mừng thấy con rể được ra tù.
Hàng xóm đứng nhìn cảnh người vật ôm nhau, họ không tránh khỏi xúc động trong lòng.
Sáu tháng sau, nhà tôi sắp xếp cho tôi và thằng con trai lớn một chuyến vượt biển.
Tôi phải xin hộ khẩu ở nhà bà dì tận làng An Vĩnh gần mũi Ba-Tâng-Gâng.
Tôi có tên trong tổ hợp đánh bắt cá bằng lưới mành với ông dượng và mấy người em bà con.
Tôi dắt con Lu theo để tránh cặp mắt của láng giềng và tránh luôn chú Lân bất thần đến nhà bắt gặp nó.
Trước một ngày tới điểm hẹn, vợ tôi dẫn thằng Doãn, con trai đầu lòng của tôi xuống nhà bà dì để chuẩn bị lên đường. Sáng hôm sau, nhà tôi mang con Lu lên xe lam trở về nhà.
Ðêm 30 tháng hai âm lịch, trời không trăng nhưng rừng sao trên trời đủ soi rõ đường đi trên bãi cát trắng lờ mờ. Hơi nước biển mát lạnh cùng với ngọn gió tây thổi lồng lộng làm cho đám người trốn trong các bờ bụi rét run cầm cập. Họ cố dõi mắt về hướng biển.
Mười giờ… mười một giờ… đến mười hai giờ ba mươi khuya, ánh đèn pin từ gành đá chợt nháy sáng báo hiệu ghe con đã đến.
Tốp đầu tiên gồm bốn người lần lượt tiến ra gành đá. Tiếp theo là hai cha con tôi cùng hai người ở cánh bắc cũng xuất hiện. Cuộc “ra quân” âm thầm nhưng đúng theo thứ tự ấn định.
Còn mười phút nữa mới đến tốp cuối cùng.
Bỗng, phía sau làng có tiếng chân người chạy rầm rập rồi tiếng súng nổ loạn xạ. Toán đầu quay trở lại chạy tản mác vào xóm. Hai người cánh bắc cũng thế. Riêng tôi chạy băng qua gành rồi luồn vào lùm cây đước.
Thằng Doãn, trước khi đi tôi đã dặn dò kỹ lưỡng. Nếu họ bắt được là cứ khai đi một mình đừng để liên lụy đến Ba.
Toán du kích chia nhau chạy lùng trong xóm. Một du kích đuổi theo Doãn, đến gần bìa làng hắn chộp được cổ con tôi. Thằng bé la toáng lên: “Thả tôi ra, thả tôi ra”.
Anh du kích xách thằng bé lên cao. Tay chân nó không ngừng giẫy giụa. Chợt, một bóng đen từ trong hàng dừa phóng ra nhảy chồm lên bám vào cổ anh du kích. Con chó! Tôi thầm kêu lên.
Nó tấn công khá bất ngờ khiến anh ta đánh rơi cây súng và buông thằng nhỏ để đánh vật với con chó. Anh ôm đầu con chó nhưng răng chó càng lúc càng lún sâu vào cổ như con quỷ Dracula đang hút máu người. Hắn kêu cứu. Một lúc sau mới có đồng đội đến tiếp sức.
Con chó cũng vừa nhả ra chạy vào trong xóm. Một loạt súng của người mới đến bắn đuổi theo.
Tôi nghe tiếng ăng ẳng của chó từ trong xóm vọng ra.
Một nghi ngờ thoáng qua, chẳng lẽ con Lu?
Nhưng tôi yên tâm ngay bởi con Lu đã được vợ tôi dẫn về nhà trong ngày hôm trước.
Núp trong đám cây đước tôi quan sát đầy đủ cảnh chó và người vật nhau.
Con chó xuất hiện trong bóng đêm chớp nhoáng như loài sói vồ mồi. Hình ảnh con chó ngoạm cổ anh du kích, tôi liên tưởng đến ma cà rồng đội lốt chó để hút máu người. Nhưng dù ma hay chó tôi cũng thầm cảm ơn nó đã giải cứu cho con tôi và giải thoát được bao nhiêu người.
Tôi về đến nhà lúc tờ mờ sáng nhờ chiếc xe Honda thồ đi kiếm khách sớm. Tắm rửa thay áo quần xong, chợt nhớ đến con chó. Tôi hỏi vợ:
– Con Lu đâu?
Bà ấy bảo:
– Khi xe lam vừa đến ngả ba quốc lộ, con Lu vọt xuống xe chạy ngược theo con đường về hướng biển.
Em nghĩ nó trở lại với anh và con. Nếu có điều gì không may xảy ra cho nó thì em biết làm sao bây giờ. Tôi nhìn vợ buông tiếng thở dài:
– Thôi rồi!
Tôi nghĩ ngay đến tiếng kêu đau đớn của chó vang lên sau tiếng súng. Con Lu có thể chết vì loạt đạn bắn theo. Tôi cảm thấy đau xót vô cùng.
Chờ trời tối hẳn, dì tôi mướn xe Honda thồ đưa Doãn về với chúng tôi. Vợ tôi ôm con vào lòng, khóc thút thít:
– Giờ con đã thoát được về đây với mẹ cùng các em.
Từ nay trở đi, đói no, chết sống mẹ nhất quyết không để gia đình ta chịu cảnh phân ly.
Doãn nhìn tôi hỏi:
– Ba có thấy con Lu không?
Chẳng đợi tôi trả lời, Doãn quả quyết:
– Lúc ông du kích buông con ra, trước khi chạy trốn, con có quay lại nhìn thấy con Lu đang ngoạm cổ ông ấy.
– Như vậy là con Lu đã chết vì loạt đạn, không còn nghi ngờ gì nữa. Tôi kết luận.
Các con tôi đứa nào cũng rưng rưng nước mắt. Tôi an ủi:
– Dù sao thì mình đã dành tình thương và chăm sóc Lu như con trong gia đình.
Nó có chết cũng là cái chết có ý nghĩa, một nghĩa cử vô cùng cao quý của loài chó không khác gì con người.
o0o
Cả nhà đang say ngủ. Ðột nhiên, tôi nghe tiếng cào sột soạt vào cánh cửa trước. Im ắng một hồi lâu, tiếng cào lại nổi lên lần nữa. Ghé mắt nhìn ra ngoài, tôi chẳng thấy gì cả. Chỉ có bóng đêm bao trùm và sương mù dày đặc phủ đầy trời. Tôi thiếp đi một chốc. Tiếng sột soạt nổi lên lần thứ ba. Lần nầy lâu hơn và ở ngay cánh cửa hông. Tôi vội bật đèn lên, hé cửa nhìn ra. Hốt hoảng, tôi kêu lên:
– Em ơi, con Lu trở về.
Cửa mở toang, Lu đi khập khiễng vào nhà. Tôi ôm Lu vào lòng và nước mắt tôi tuôn trào.
Tôi khóc vì vui mừng và khóc vì thương nó quá đỗi. Bầy con tôi xúm vào quấn quýt bên Lu.
Máu khô bê bết trên mông và đùi trái của nó. Một viên đạn ghim vào đùi sau, rất may là không đụng xương. Tôi rửa sạch vết thương bằng rượu cồn, xoa thuốc đỏ rồi băng kín vết thương lại.
Từ năm 1986 chính sách đổi mới, thị trấn quê tôi bắt đầu có sinh khí trở lại. Chẳng bao lâu sau, nơi đây buôn bán sầm uất. Cửa hàng tư nhân được mở ra tranh đua cùng với cửa hàng quốc doanh. Ðời sống có phần dễ thở hơn.
Sau trận chiến biên giới Việt Trung năm 1979, Dương Thái Lân và cả đơn vị công binh được điều động đến vùng thượng du Bắc Việt. Vì thế con Lu sống thoải mái với chúng tôi không còn lo lắng gì nữa.
Ðến tháng 7 năm 1991, gia đình tôi lên đường đi Mỹ theo diện tỵ nạn HO8. Con Lu cũng vừa tròn 18 tuổi. Nó đã quá già chỉ lẩn quẩn trong nhà. Nhưng khi có khách đến là nó vẫn không quên chạy vào gầm giường.
Ngày gia đình tôi vào Sài Gòn để lên máy bay, tôi cho Lu theo đến ga xe lửa cùng với bà con đưa tiễn. Khi còi tàu hụ từ xa, Lu đứng dậy sủa vang cả khu vực nhà ga. Trước khi lên tàu, mỗi người trong gia đình chúng tôi đều thay nhau ôm Lu vào lòng, rưng rưng, lưu luyến. Khi tiếng còi báo hiệu tàu chuyển bánh, con Lu nhìn đoàn tàu rồi tru lên một tràng dài. Ðây là tiếng tru lần đầu tiên trong cuộc đời 18 năm của nó.
Tôi rùng mình. Tiếng tru thật áo não tưởng chừng như lời trối trăng vĩnh biệt của Lu nhắn gởi.
o0o
Khi qua Mỹ rồi, chúng tôi được thư nhà cho biết, con Lu không chịu về nhà nữa. Nó lẩn quẩn ở khu vực nhà ga cho đến một ngày vào mùa Ðông rét buốt, Lu nằm chết bên đường rầy xe lửa, nơi mà chúng tôi đã ôm hôn nó trước khi bước lên tàu. Hay tin Lu chết, con tôi ôm nhau khóc.
Nước mắt chảy ròng ròng như khóc thương một người thân đã ra đi vĩnh viễn.
Riêng tôi thầm nghĩ:
“Cũng may là nó đã quá già yếu, thân chỉ còn da bọc xương nên được chết toàn thây. Dù muốn dù không nhân viên nhà ga cũng phải chôn xác Lu ở một nơi nào đó trong lòng đất. Ðất mãi mãi ấp ủ thân xác nó và ngàn vạn năm sau biết đâu bộ xương của Lu sẽ hóa thạch tồn tại mãi trên mảnh đất Việt Nam.”
Tôi khóc âm thầm trong đêm như khóc cho đứa con của tôi còn để lại quê nhà nay không còn nữa. Suốt mấy đêm liền tôi nghĩ về Lu như nghĩ về một con người quả cảm và thủy chung.
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Bước Ngoặc #3 ~ Kết

Tiếp theo Phấn 1 và 2
https://khoahocsaigon.net/2012/11/21/buoc-ngoac-01/
https://khoahocsaigon.net/2012/11/22/buoc-ngoac-02/

Mười lăm năm sau, Tom con trai 16 tuổi của Đức-Hạnh đã cao gần bằng bố. Mai Lan con gái 17 của hai người ‘lớn hơn thổi’ đang vào tuổi dậy thì – “gái 17 bẻ gãy sừng trâu”. Không để ai biết rõ tuổi mình, nhưng dù đã hai mặt con, Hạnh trông vẫn mơn mởn mòn mắt như gái một con. Nhờ căng mặt, xăm môi, và bơm nhồi lắm chỗ, Hạnh như ở tột ‘đỉnh cao’ của độ xuân thì. Ra đường trông hai mẹ con, người ta có thể tưởng lầm là hai chị em. Chỉ riêng Đức có già đi đôi phần vì một tai nạn xe hơi năm năm trước. Thực hư về tai nạn tuy không rõ ràng hẳn, nhưng vì là nguyên đơn cáo kiện, Đức cũng được hãng bảo hiễm của bên bị chấp nhận một thỏa thuận ngoại tòa và bồi thường một số tiền mà hai vợ chồng cố dấu mọi người. Nhờ số tiền này Hạnh đã có thể lái một xe hơi BMW mới cáo cạnh. Nhưng cũng vì số tiền này, Đức đành tránh né không dám lái xe mới, vì sợ hãng bảo hiễm mở lại hồ sơ bồi thường tai nạn và cắt bỏ bồi thường.

Ngày nay, thấy người Hạnh đẹp, xe của Hạnh sang, một số kép trẻ, một số kép già xồn cố tìm cách đeo vào Hạnh để ‘ăn có’: “ngày thì Chị Chị Em Em; tối mong thủ thỉ cà rem nước dừa”. Mặt khác Đức cũng chễm chệ không kém: chống baton, mang kính gọng vàng, ngồi xe mới, với bà đầm lái phom phom. Bạn bè của Đức có thằng đã xách mé bảo Đức: “Cơm no, xế cỡi, đầm lái. Mày quả không đ… đái lầm.”

Đức giận ứa gan. Nhưng Hạnh thì mặc. Ban ngày Hạnh tung tăng lái xe cho con đi học, hoặc ba mẹ con đi shop. Ban đêm, Hạnh lái xe đưa con đi học thêm đàn piano hoặc chính mình học hát với thầy đang dậy con. Cuối tuần Hạnh đi họp Ban này, họp Hội nọ, lại còn thêm vụ học thiền, Yoga, và khiêu vũ “dưỡng sinh”.

Lúc nào “cao hứng’ hoặc thấy Đức tội nghiệp, Hạnh mới cho Đức cùng đị chung. Nhưng đặc biệt là Hạnh chỉ cho Đức đi chung trong những dịp hội họp đông người. Còn các cuộc họp bạn loại ‘bỏ túi’ – ít người – của Hạnh thường vắng Đức. Hạnh đưa Đức đến các cuộc họp đông người và bảo rằng tại các nơi đây Đức vui hơn. Tại các cuộc họp đông người, sự có mặt của Đức đã khiến một người ngưởng mộ cái mức độ mẫn cán của Hạnh trong chức năng của một người chăm sóc cho kẽ đã được xếp loại phế tật (disable) và không ai thắc mắc rằng Hạnh không xứng đáng hưởng các trợ cấp đặc biệt dành cho Carers. Một số kép già ở những đám đông cũng có lần trầm trồ bàn tán:

“Nhào vô đi cha!”, ông này bảo.

“Sức mấy mà ham! Nàng ta bây giờ cao giá lắm”, ông nọ đáp, “Kép nhí ở Việt Nam muốn trả giá máy bay sang Úc hơn trăm ngàn đô; thế mà Nàng vẫn cón chê!”

“Mỗi lần về Việt Nam, bà ấy đều mang theo hình mình chụp với xe xịn BMW, và nhà cao. Kép nhí và đại gia chạy theo nàng như ruồi bu.”

Bàn tán tương tự như trên về Hạnh còn rất nhiều, nhưng đặc biệt là tại xứ Kangaroo này có người cho rằng nghĩa tình giữa Hạnh và Đức đã làm họ phát thèm, ngấp nghé, mong ước chuyện lâu dài với Hạnh sau này. Và tất nhiên họ phải chờ một bước ngoặc mới trên đường đời của ông bà Đức Hạnh.

Đi họp bạn chung với Đức hại nhiều hơn lợi cho Hạnh. Đã có lần Đức tức tối ra mặt khi nghe Hạnh ca các bản nhạc ‘mùi’ với thầy dậy nhạc của con mình. Cũng có lần Đức hậm hực muốn nhào ra sàn nhảy với Hạnh khi thấy thầy dậy khiêu vũ dựa thời cơ để ôm Hạnh quá sát. Nét mặt hầm hầm cho thấy Đức đã cố nén vì sợ “lộ tẩy” về bệnh tật và mức tàn phế của mình. Đã nhiều lần, Đức muốn tung hê tất cả; nhưng rồi lại cố nhịn nhục, cắn răng mà chịu cho qua.

Trong thâm sâu Hạnh cũng đã chán ngán vì Đức không còn phong độ của lứa tuổi 30 lúc hai người mới ghép phom bên trại tỵ nạn. Hạnh cũng muốn đi tìm cảm giác lạ và tìm đối tượng mới. Nhưng nàng lại sợ mất đi nhưng đặc lợi trước mắt của một Xã Hội Vị Phúc lợi tại xứ này: Nào là Trợ cấp Tàn phế, Trợ cấp chăm sóc cho người phế tật, nào khám bệnh và thuốc men giảm giá, nào là đăng ký xe hơi miễn phí, vân vân…và vân vân.

Đức và Hạnh đã từng học hỏi bạn bè về nhiều cách để tận dụng các khoảng Trợ cấp Xã hội Úc đã dành cho chính mình và cho con cái. Muốn tận dụng như thế, cả hai người Đức Hạnh đã phải cò cưa cầm cự, níu kép lấy nhau như thể ý hợp tâm đầu – ít nhất là về phương diện Phúc lợi. Cả hai không ai dám “chơi dại” thả cái mồi “Phúc lợi” trước mắt, để ‘bắt bóng’ của một bước ngoặc tích cực trong kiếp này. Cả đôi lại còn khôn ngoan hơn, rất mộ đạo và thường đi lễ bái nhiều nơi để mưu cầu hạnh phúc cho cả kiếp sau.

Nghĩa tình sâu kín và số phần may mắn của Đức Hạnh trên đất lành Kangaroo chắn hẳn sẽ còn cả bên khia thế giời cùa loài người?! Dù cho “nếu ngày mai không bao giờ đến” thì hôm nay Đức Hạnh cũng hơn cả quá nhiều người rồi.

Hết chuyện!

Phó Thường Dân

Tôi hét lên :: Nguyễn Trung Tây

Sống thế nào để không phải hối tiếc những ngày đã qua — những ngày còn sung mãn.
Tôi hét lên
Nguyễn Trung Tây

Tác giả là một Linh mục dòng truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, lo cho thổ dân vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu.  Với nhiều bài viết giá trị, ông là tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010.  Sau đây là bài viết mới của tác giả.

Tôi mệt nhọc với cuộc đời, tôi khò khè với cuộc sống!
Tôi làm ở hãng cam, làm anh cai.
Tôi đếm tiền.
Tôi có vợ đẹp.
Tô có con khôn.
Tôi mang bệnh ung thư.
Tôi hét lên!

Hai mươi năm rồi, ngày nào tôi cũng mệt thở không ra hơi, đầu nhức căng căng, tim đập hồi hộp, thần mắt khờ khạo; bởi sáng nào cũng vậy, tôi dậy thật sớm, hốt hoảng như người bị ma đuổi, tôi phóng thật lẹ vào sâu trong phòng tắm.  Nước ấm dội xuống cuống cuồng, tôi sấy tóc hối hả, tôi chải tóc vội vàng, tôi mặc quần áo thật lẹ, tôi ba chân bốn cẳng phóng ra xe, đề máy, tôi biến mất vào dòng đời xe cộ ngược xuôi.
Tách rời dòng xe đen nghìn nghịt như những con bọ hung đông lạnh không nhúc nhích trên xa lộ chằng chịt dọc ngang, tôi kiếm đường tắt, hốt hoảng bẻ trái, lừa lừa quẹo phải, tôi bực bội bấm còi, tôi phóng vội vàng vào hãng cam.
Ngồi nhặt những trái cam tươi, tôi xếp vào thùng đều đặn như người máy. Ngồi đếm những quả cam bóng lực lưỡng da căng tròn, tôi xếp vào thùng gỗ, đường rầy dây chuyền lăn đều đẩy tới những vòng quay. Nơi cuối đường, thùng gỗ đầy cam chầm chậm lăn vào lòng xe vận tải. Đầy những thùng cam, xe vận tải đề máy quay tròn mười sáu bánh xe lăn tới những nẻo đường xa lộ. Xe vận tải khác trống hoắc lầm lì lăn bánh tới, nóng nẩy chờ đợi những thùng gỗ cam tươi chất đầy lòng xe…
Hai mươi năm của cuộc đời vừa qua, tôi ngồi nhặt cam, xếp cam, lương khá. Thoạt tiên là mười lăm đồng. Năm năm sau lương tăng lên. Năm thứ bẩy, tôi hóa thành anh cai, nhận được lương phụ trội làm xếp.
Được làm anh cai, tôi tới hãng sớm hơn, ở lại cũng trễ hơn. Nhưng cũng chẳng sao. Sớm và trễ đều hóa ra những đồng tiền bạc trăm bạc ngàn vào ngày thứ Sáu cuối tuần. Bởi thế tôi hăng hái lao vào nghề xếp những trái cam vô thùng gỗ.
Cuộc đời bỗng dưng ngập những tiền là tiền.
Cuối tuần, cầm tờ ngân phiếu hãng cam trả với bốn con số, tim tôi đập mạnh, niềm vui tiền bạc dâng lên tê tê đầu lưỡi, bao nhiêu nhọc nhằn cực khổ bởi sáng dậy sớm, chiều về trễ, hốt hoảng tranh giành đường đi trên xa lộ tự nhiên tan biến bởi những đồng tiền vào ngày thứ Sáu cuối tuần.
Tôi hát nho nhỏ,
“Tiền là tiên là Phật,
Là sức bật của tuổi trẻ,
Là sức khỏe của tuổi già.”
Tiền!

Có tiền là có tiên. Vợ tôi đã đẹp giờ lại càng thêm đẹp bởi những đồng tiền của hãng cam. Nàng sửa cằm, bơm môi, nâng ngực, cắt mắt, nàng đẹp rực rỡ, nàng ăn trắng mặc trơn. Tôi muốn ăn Phở, nàng nấu Phở nước trong. Tôi muốn ăn cháo lòng rắc tiêu sọ, cơm sườn tàu hủ ky, nàng lái xe Bimmơ xuống phố mua cơm cháo. Tôi muốn hút thuốc ba số 5, nàng ghé vào tiệm mua cho tôi mấy cây. Cẩn thận, nàng còn mua thêm mấy gói thuốc con mèo. Con tôi hai đứa, mịn da đẹp thịt, học hành giỏi giang trong trường đại học tư thục nhờ lương bốn số cuối tuần của anh cai hãng cam. Nhà tôi cất cao nhất khu đồi, bốn phòng rộng thênh thang. Hai vợ chồng tôi một phòng, căn phòng có màn cửa nhung. Một đứa con gái, một đứa con trai, mỗi đứa một phòng. Mỗi phòng căn bản là một TV và một máy vi tính. Cạnh phòng ăn là bar rượu rộng thênh thang. Dưới hầm nhà, xếp đều tăm tắp những chai rượu VSOP, rượu vang đắt tiền. Cạnh phòng ăn, tôi gọi người tới biến thành căn phòng có ghế da hơi nằm dài theo dõi dàn máy home theater hiệu Sony chiếu phim trên màn ảnh đại vĩ tuyến.  Asia, Thúy Nga, Vân Sơn, phim Việt Nam, tôi nằm dài coi trong rạp nhà, mà tưởng là mình đang ngồi coi trong rạp màn ảnh 4D bốn chiều.
Cuộc sống tôi thênh thang. Xe Bim-mơ, vợ tôi một cái, tôi một cái. Tôi yêu vợ, yêu con, và yêu cuộc sống!
Bởi yêu vợ và yêu con, tôi anh cai hãng cam làm thêm ngày thứ Sáu, thứ Bẩy, và luôn cả ngày Chúa Nhật.

Hai chục năm rồi, ngày nào tôi cũng đi làm. Tôi đếm tiền mỏi tay!


Tiền giấy đếm, sướng những đầu ngón tay.

Tôi hạnh phúc mênh mông! Đời tôi màu hồng.
Chuồn chuồn bay đầy trên cánh đồng cỏ xanh.
Chuột đồng no nê căng tròn rong chơi trên đồng lúa vàng.
Cá chem chép vàng ươm êm đềm bơi lội dọc theo bờ sông đỏ màu phù sa.
Tôi, thiên đàng trần thế!
Hồn ơi, vui lên!

Sáng hôm qua, như thường lệ, tôi dậy sớm, cổ họng đau ran rát.
Đi khám, bác sĩ nói,
— Ung thư cuống họng.
Lần đầu tiên trong đời tôi nếm vị thuốc.

Những lần chạy chemotherapy, tóc tôi rụng, đầu tôi sói sọi!
Thân thể xanh xao.  Mặt bủng da chì!
Tôi vàng như những trái cam mà có một thời tôi xếp xếp gói gói vào thùng gỗ năm xưa.
Tôi húp phở, phở không ngon.
Tôi chán những chén cháo lòng rắc tiêu sọ.
Tôi ói ra những miếng cơm sườn nướng tàu hủ ky.
Tôi ho sặc sụa với hơi thuốc ba số 5, thuốc đầu con mèo.
Tôi nhổ ra phèn phẹt ngụm rượu đỏ Cabernet Sauvignon.
Tôi giờ này chỉ còn nuốt được những viên thuốc ung thư.
Sáng sáng nhìn qua khung cửa,
Bình minh rực rỡ, tôi mơ sức khỏe.
Tôi khóc! Trời ơi, sao đời phù vân!
Nếu biết thế, tôi đã không sống như tôi đã từng sống hơn hai mươi năm vừa qua.
Trời mùa hạ xanh tươi, nhưng sao tôi thấy lá vàng đong đưa bên khung cửa.
Tôi hối tiếc cho những ngày xưa, những ngày còn sung mãn.

Cuối tuần, vợ tôi ghé vào viếng thăm.
Mười ngón tay của nàng, mầu hồng tô son thơm mùi phưng phức.
Cặp môi trái tim, mắt phượng mở lớn, đôi ngực căng tròn, nước hoa từ thân thể nàng bốc mùi thơm hăng hắc. Tôi nhìn nàng, dáng nàng sang, tóc nàng đen óng sợi tóc dầy, tôi mơ ước sức khỏe ngày xưa.
Nàng hỏi, “Bao giờ anh về?”
Con tôi hôn lên vầng trán, “Thôi, con phải về. Ngày mai con có bài thi cuối khóa. Chúc bố chóng bình phục.”

Nhưng tôi vẫn tuột dốc. Ung thư cổ họng gậm nhấm ăn mòn thân xác. Tôi rớt xuống. Tôi chạm đáy vực sâu. Tôi đốt nến, nhìn lên tượng thánh giá. Tôi đôi môi mấp máy như Hàn Mặc Tử:
“Ave Maria, Thánh Nữ Đồng Trinh, Xin chữa con!
Xin cứu con.
Nếu bây giờ,
Phép lạ xẩy ra,
Con sẽ vẫn đi làm ở hãng cam,
Con sẽ vẫn làm anh cai,
Nhưng con sẽ không đi làm thêm ngày thứ Bẩy, Chúa Nhật.
Bởi con đã nhận ra đời sống này vô thường! Có đó rồi mất đó.”

Nhưng phép lạ không xẩy ra. Tôi tiếp tục mệt nhọc với ung thư. Tôi khò khè với bệnh tật! Ung thư tiếp tục phá nát cuống họng! Tôi nằm dài trên giường bệnh, con tôi hỏi, “Bố ơi, bao giờ bố về?”.
Tôi khóc, không nói được nữa, bởi ung thư đã phá rách toang cổ họng.
Tôi run run năm đầu ngón tay, viết lên trên tờ giấy trắng tinh, “Sao hai đứa con gầy vậy?”
Con tôi nói, “Bố ơi! Mẹ bỏ đi rồi!”
Tôi hét lên! Tiếng hét cuồn cuộn xoáy sâu đẩy tôi rơi xuống vực thẳm!
”Vô thường! Vô thường! Đại vô thường!”