Archive for August, 2015

Cộng sản Ba Đình đột biến gene

Cộng sản Ba Đình đột biến gene: Lên án khủng bố, yêu hòa bình!

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) – Trong thời gian gần đây ban tuyên giáo CSVN khởi động chiến dịch rầm rộ vinh danh hoạt động khủng bố của đặc công Việt cộng trong cuộc chiến tàn phá và cướp trắng miền Nam 1954 -1975. Nào là đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh bên bờ sông Sài Gòn, gài bom ám sát giao sư Nguyễn Văn Bông, đánh bom khách sạn Caravel, pháo kích trường tiểu học Cai Lậy, gài bom (?) nổ máy bay Mỹ… Nhiều không kể xiết (1).

Nhưng đảng cộng sản trong vài ngày qua vừa có hành động “gene” đột biến nhân có vụ khủng bố đặt bom nổ tại khu đền trong thành phố Bangkok Thái Lan gây chết chóc và thương vong cho hằng trăm người. Người phát ngôn Lê Hải Bình lên tiếng: “Việt Nam lên án vụ đánh bom tại Thái Lan”.

Trong khi cả nước vẫn còn bị đảng cộng sản cai trị độc đoán, tiếng nói của người dân bị ngăn cản, người yêu nước bị khủng bố, sinh mạng bị đe dọa, bị tù đày với những bản án khắc nghiệt và vô nhân đạo thì lời nói “lên án khủng bố” của đảng CSVN chỉ là lời nói đãi bôi!

Việc làm tối thiểu trước mắt để chứng tỏ CSVN thực sự lên án khủng bố, thật sự yêu hòa bình là nhanh chóng trả lại tự do vô điều kiện cho tất cả những tù nhân lương tâm và chính trị đang bị giam cầm vì có quan điểm tự do dân chủ đa nguyên đa đảng, phản đối chế độ toàn trị của đảng CSVN.

Là một đảng có truyền thống dùng bạo lực giết chóc để đạt mục tiêu, dùng khủng bố giết chóc gây hoang mang lo sợ cho chính người dân Việt không chỉ trong thời kỳ có cuộc chiến nhằm nhuộm đỏ miền Nam Việt Nam mà vẫn còn tiếp tục xảy ra đến hôm nay. Tùy trường hợp, cách thức khủng bố có khác nhưng tựu trung vẫn là sát hại sinh mạng, gây lo sợ và làm nhụt chí người dân vô tội biến họ thành những đàn cừu chỉ biết phục tùng mệnh lệnh. Tại sao đảng CSVN đột nhiên lại lên án khủng bố, yêu hòa bình? Có phải họ bị đột biến gene, hay cũng trò diễn biến yêu chuộng hòa bình, gọi tắt là “diễn biến hòa bình”?
Với phương châm cố hữu của cộng sản là “bạo lực cách mạng” – giết, từng được một đảng viên kỳ cựu và cũng là học trò của Hồ Chí Minh, ủy viên bộ chính trị đảng CSVN Tố Hữu, tóm gọn đầy đủ và xúc tích trong bốn câu thơ:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt

Với hành động đột biến “gene” của Việt cộng: “yêu” hòa bình và lên án khủng bố qua vụ đánh bom tại thủ đô Bangkok của Thái Lan vào ngày 17/08/2015, có thể nào người Việt tạm gát câu nói để đời của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu về cộng sản (đừng tin những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm) một lần để thử tin “CSVN nay đã yêu hòa bình ghét bạo lực/khủng bố”?

Người dân miền Nam tưởng rằng khi cuộc chiến huynh đệ tương tàn vì ý thức hệ quốc cộng chấm dứt, những điều hứa hẹn về cuộc sống hòa bình tự do dân chủ, không còn cảnh người bóc lột người, tiến tới một thiên đàng tại hạ giới và người dân có quyền con người sẽ thành hiện thực.

Chiến tranh tuy đã chấm dứt đúng 40 năm nhưng hòa bình và an cư lạc nghiệp như từng được cộng sản tuyên truyền vẫn chỉ là những chiếc bánh vẻ to tướng. Tương tự như những tù nhân sống “hòa bình” trong các nhà tù nhỏ, người dân cả nước đang sống “hòa bình” kiểu đàn cừu trong một nhà tù lớn với tầm cở quốc gia. Tình trạng ngăn sông cấm chợ, tạm trú tạm vắng, nhân khẩu hộ khẩu, tài sản của dân bị đảng cộng sản cướp đoạt công khai, ruộng đất canh tác của người dân bị cán bộ cộng sản ngang nhiên cướp đoạt qua trò tráo trở: sở hữu toàn dân, người dân bị kiểm soát từ đi lại đến ăn uống. Công an “khu vực” kết hợp với các tổ chức ngoại vi của đảng CSVN như Mặt trận tổ quốc, Đoàn thanh niên CS HCM, Hội phụ nữ HCM, Hội cựu bộ đội HCM… canh giữ mọi mặt sinh hoạt tại từng khu nhỏ gồm vài chục gia đình. Người dân sống có khác gì đâu so với tù nhân đang sống “hòa bình” trong các nhà tù nhỏ mọc ra khắp nơi trên khắp cả đất nước với cái tên mỹ mìu “Trại học tập cải tạo”. Thực tế chỉ có thành phần chóp bu đảng CSVN và gia đình dòng họ là những thành phần an cư lạc nghiệp, trong khi đó người dân sống không khác bày cừu phải nghe theo lệnh của những tên tự cho mình là đầy tớ nhưng sống trong các biệt thư nguy nga như cung điện của vua chúa thời xưa. Chính những tờ báo do đảng phát hành để định hướng suy nghỉ của người dân cũng thú nhận người dân sống dưới chế độ cộng sản còn bị bóc lột thậm tê hơn nhiều so với thời kỳ cả nước sống dưới chế độ thực dân Pháp với hàng ngàn loại thuế (6). Tất cả những quyền con người đều bị đảng CSVN tướt đoạt, ngăn cấm và đàn áp với thứ luật rừng rú: cấm nói xấu đảng và nhà nước, phải làm đàn cừu.

Có lẽ chỉ có ở nước Việt Nam, hai chữ “Hòa Bình” được các tay tuyên giáo “đỉnh cao trí tệ” xáo nấu gán cho nhiều nghĩa tùy theo định hướng khác nhau. Cái nghĩa lạ đời nhất là khi hai chữ “Hòa Bình” được kềm kẹp với “Diễn Biến”: Diễn Biến Hòa Bình. Cộng sản gắn nhản hiệu “Diễn Biến Hòa Bình” vào người dân yêu nước quan tâm đến tương lai sống còn của dân tộc trước hành động bá quyền xâm lược của Tàu cộng, lên án tham nhũng tràn lang trong guồng máy nhà nước đảng CSVN từ thượng tần kiến trúc đến tận cơ sở làng xã (7). Cộng sản gán “diễn biến hòa bình” đồng nghĩa với “phản động”. Dân chúng biểu tình ôn hòa tưởng niệm chống hành động tàn ác của Tàu cộng sát hại bộ đội hải quân nhân dân tại Trường Sa, thường xuyên cướp giết ngư dân ngoài Biển Đông thì đảng cộng cho tay sai, luôn cả những bọn trẻ con Hồ vệ binh, gây rối phá hoại, dùng lực lượng công an giả dạng côn đồ công khai đàn áp khủng bố, hành hung những người có quan điểm đối lập với đảng, đòi quyền tư do dân chủ thực sự. Trong khi đó lãnh đạo cộng sản Việt Nam lại công khai hợp tác sống chung “hòa bình định hướng xã hội chủ nghĩa” với đảng cộng sản Tàu, tôn thờ Tàu cộng, sẵn sàng giao đất đai biển đảo cho chúng để đảng của họ được Tàu cộng bảo vệ, từng bước biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ của nước Tàu. Bộ trưởng quốc phòng cộng sản Phùng Quang Thanh lại ôm ấp tay bắt mặt mừng với lãnh đạo Tàu cộng trong khi chúng đang xây căn cứ quân sự trên các đảo của Việt Nam bị họ đánh chiếm tại Trường Sa, và “lo lắng/tâm tư” khi người dân ghét và lên án Tàu cộng xâm lược biển Đông và giết hại ngư dân (8).

Trong khi cả nước vẫn còn bị đảng cộng sản cai trị độc đoán, tiếng nói của người dân bị ngăn cản, người yêu nước bị khủng bố, sinh mạng bị đe dọa, bị tù đày với những bản án khắc nghiệt và vô nhân đạo thì lời nói “lên án khủng bố” của đảng CSVN chỉ là lời nói đãi bôi!

Chỉ khi nào đảng CSVN chấm dứt độc quyền chính trị, trả lại mọi quyền tự do dân, chủ quyền đất đai, thừa nhận đa đảng và thừa nhận đảng CSVN chỉ là một đảng trong số các tổ chức đảng phái khác trong sinh hoạt chính trị và điều hành đất nước, thì may ra người dân Việt mới thử tin một lần rằng: “CSVN nay đã yêu hòa bình, ghét bạo lực/khủng bố.”

Việc làm tối thiểu trước mắt để chứng tỏ CSVN thực sự lên án khủng bố, thật sự yêu hòa bình là nhanh chóng trả lại tự do vô điều kiện cho tất cả những tù nhân lương tâm và chính trị đang bị giam cầm vì có quan điểm tự do dân chủ đa nguyên đa đảng, phản đối chế độ toàn trị của đảng CSVN.

Ngày 22/08/2015

Nguồn:
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/08/cong-san-ba-inh-ot-bien-gene-len-khung.html

Advertisements