Bỏ Thuốc Lá

Xin Cảm ơn TB – Oz BB đã chuyển gửi và cho phép đăng bài này.

TB không thích Quý ông hút thuốc, nhưng nhìn người thanh niên, với điếu thuốc trên tay…, thả hồn theo mây khói, cũng là nguồn cảm hứng trong thơ nhạc…; xin cho tản mạn tí nha…

”Một làn khói trắng
Ru đời vào quên lãng
Nâng sầu thành hơi ấm
Hơ dịu tình đau…”

Có lẽ một trong những động lực đưa đẩy thanh niên ngay xưa tìm đến thuốc lá là những hình tượng rất nghệ sĩ, rất lãng mạn – như lời bài hát của Vũ Thành An trên đây.

Trước đó nữa, là hình ảnh
“nhớ nhà châm điếu thuốc,
khói huyền bay lên cây”

trong bài thơ của Hồ Dzếnh được Dương Thiệu Tước phổ nhạc theo điệu Tango Habanera làm cho điếu thuốc mang thêm chất thi ca. Hồ Dzếnh lại còn thường xuyên mượn điếu thuốc để diễn tả tâm trạng nhân vật:

”Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn anh dạo khắp trong sân
Ngó lên tay thuốc lá cháy lui dần
Anh nói khẽ: “gớm sao mà nhớ thế!”

Nói như vậy không phải để “kết tội” Vũ Thành An, Hồ Dzếnh và Dương Thiệu Tước đã cổ súy cho thuốc lá. Vì thời thế nó là thế!

Sau này  mới nhận ra rằng hút thuốc chỉ cho cảm giác ấm cúng (ấm về tâm lý) chứ không cho ấm áp (ấm về sinh lý).

Nhà văn Mỹ Mark Twain có nói:
“Bỏ thuốc lá rất dễ. Bằng chứng là tôi đã bỏ cả ngàn lần”
”Giving up smoking is the easiest thing in the world. I know because I’ve done it thousands of times.”

Thế đó!  mặc dầu biết hậu quả có thể đưa đến (ung thư, nhồi máu cơ tim…). Nhưng dù sao nhồi máu cơ tim cũng sướng hơn, vì được chết ngay tức khắc chứ không bị nằm liệt giường như tai biến mạch máu não… Hàng ngàn người chết trong tòa tháp đôi WTC có bao nhiêu người hút thuốc lá?

Các bạn chịu khó nghe… ngụy biện chút nhé. Đừng cười, cũng đừng phản đối.

* Thanks NAT với lời tự thú trước bình minh…

Lời nói đầu: Tôi có một người bạn mới quen, chưa giám gọi là thân tình vì chưa có thời gian “chia ngọt xẻ bùi, chia cay xẻ đắng”, nhưng rất đáng mến. Sau lần đầu gặp nhau, chúng tôi đều có một ý nghĩ trong đầu: “Tay này chơi được.” Tuy mới sau ba lần gặp mặt, một hôm anh “phang” tôi một câu: “Tôi thấy anh bỏ phí thời giờ nhiều quá. Anh đi nhiều, biết nhiều, nên viết gì cho anh em đọc đi chớ. Bởi vậy mới có những dòng sau đây để:

Tặng các bạn tôi, những người đã từng thử bỏ thuốc nhiều lần, nhưng không thành công.

Thời thập niên 1960, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay là món trang sức trong giới nam sinh viên, nhất là những người đang có bồ. Thậm chí có nhiều em bắt chàng phải tập tành hút sách, nếu không muốn bị mang tiếng “cà quỷnh”. Tôi biết có bạn còn được bồ dúi cho bao thuốc thơm, mỗi khi họ gặp nhau dung giăng dung dẻ. Bản thân tôi cũng đã được đặc ân này, mà lại là thuốc lá Mỹ.
Hồi học khoá An Ninh Tình Báo trung cấp, tôi thường ngồi ở dẫy bàn đầu để nghe và nhìn Thiếu tá HLV. Thỉnh thoảng ông ngừng giảng, móc trong túi áo trận ra cái điếu bát nhỏ làm bằng nhựa mầu nâu, chậm rãi vê một bi thuốc, bỏ vào nõ, châm lửa, bập bập vài cái cho lửa cháy đểu rồi lấy hơi rít mạnh. Sau đó, ông “phê”, cặp mắt lờ đờ, từ miệng và mũi thở ra một cụm khói trắng nhạt, và lời giảng cũng “lạng quạng” mất đến một hai phút.
Cũng thỉnh thoảng, từ cuối phòng, bay lên một mùi thuốc thơm nồng. Những lúc như vậy, tôi đều quay xuống cuối lớp và đều thấy Đại úy Ph. ngồi ngay đầu bàn vời điếu thuốc king size kẹp giũa hai ngón tay. Tôi đổi gout và nghiền Pall Mall từ đấy.
Sau tháng 4/75, thời gian đầu trong các trại tù Cộng Sản, cứ mỗi lần nhìn mấy tên cán ngố đi ngang với điếu thuốc trên môi, dù chỉ là Ruby Quân tiếp vụ, nhưng hương thơm vẫn làm mình thèm được một điếu hoặc chỉ một hơi cho đỡ “vã”.
Thời gian sau, thuốc lá trở thành xa xỉ phẩm nên ta quay sang “chơi” thuốc lào. Vào những lúc khốn khó, đói ăn nhất, thuốc lào trở thành vô cùng quý giá, được dùng làm tiêu chuẩn để đổi lấy những bữa ăn, vốn đã chẳng làm thoả mãn cái bao tử…
Thế rồi chúng ta sang Mỹ, được thử cả hơn 20 loại thuốc khác nhau. Nhưng lúc này, hút thuốc không còn là cái mốt thời thượng nữa, mà là nguy cơ đe dọa không những sức khoẻ bản thân mà còn ảnh hưởng đến những người xung quanh. Một số đông đã bỏ thuốc, với sự trợ giúp của Âu dược. Một số bỏ một cái rụp (cold turkey) nhờ ý chí và nghị lực cao. Số còn lại, trong đó có tôi, nại cớ (rất có lý): Cơ thể đã quen với chất Nicotine từ mấy chục năm nay, nếu bỏ thuốc, cơ thể sẽ bị xáo trộn và sẽ ốm đau, bệnh hoạn. Vả lại, nếu số phải chết thì đã chết rồi vì những nghiệt ngã trong nhà tù Cộng Sản.
Nhưng rồi nhìn quanh thấy bạn bè, kể cả những người đồng quan điểm với mình khi trước, dần dần bỏ thuốc, làm mình cũng muốn thử. Ôi, nó khó khăn làm sao! Một giờ mà không có cữ thường lệ, đầu óc và cơ thể sao bị dằn vặt thế này, cứ chạy ra chạy vào, chỉ chực nhẩy lên xe, ra liquor gần nhất mua một gói thuốc. Ông hàng xóm trước kia trong ngành Thẩm phán, khi từ Super market đi ra với hai cây thuốc trong tay. Trên đường ra xe ngoài parking lot, ông ta suy nghĩ và có một quyết định rất táo bạo: “Sao ta lại không thể chấm dứt sự lệ thuộc vào nó như thế này.” Nghĩ xong, anh ta thẳng tay quăng cái túi nylon đựng hai cây thuốc ra thật xa. Trên đường về nhà, anh rất hãnh diện về quyết định và hành động của mình… Nhưng chỉ mới hơn một giờ sau, anh ta lại lái xe ra siêu thị một lần nữa… Điều cắc cớ chính vì anh ta là nhân viên cuả UPAC trong chương trình “cai thuốc lá”…
Mỗi lần thèm thuốc, cứ ngậm một cái kẹo hoặc uống một ngụm nước, theo lời khuyên của vài người bạn. Nhưng cái kẹo vừa tan hết trong miệng, cảm giác “thèm tí khói” lại càng tăng và uống nước nhiều trong ngày làm vòng bụng thêm lớn. Mới chỉ sau hơn hai tuần, đã phải mua hai quần jeans lớn hơn 2 số để mặc đi làm. Từ ngày đó, ăn uống vì ngon miệng nên ăn nhiều hơn làm vòng bụng ngày càng phát triển, đi đứng đã thấy ì ạch  nặng nề… Thế rồi lại hút lại lấy cớ bụng to, đi đứng nặng nề. Rồi đọc báo, coi TV, thấy những người hút thuốc có nguy cơ mắc bệnh ung thư và nếu phải làm biopsy, bạn sẽ thấy phổi mình đen sậm mầu dầu hắc chứ không hồng nhuận như người không hút thuốc. Thấy thế cũng sợ, nên lại cố bỏ thuốc. Vòng luẩn quẩn này lập lại cũng cả 5 lần, cho đến một hôm, nhân phải đến anh bạn nhờ châm cứu cái vai cho bớt đau. Được cho biết ý định muốn bỏ thưốc, anh bạn nói: “dễ thôi” và châm vào 4 huyệt trên mỗi vành tai. Trước đó, anh ta cho biết sau khi châm cứu, có người bỏ thuốc, nhưng cũng có người lại hút nhiều hơn trước. Cũng may, đang hút từ 5-6 điếu một ngày, ngày thứ hai chỉ còn 3 điếu, ngày thứ ba chỉ còn một và rồi bỏ hẳn mà trong người không có cảm giác khó chịu.
Hai tháng sau, nhân một lần sang Đức thăm gia đình người chị vợ, chồng bà này là dân chơi thứ thiệt: Cà phê phải là Espresso, rượu phải là Cognac hay vin rouge Macon, thuốc hút phải là thuốc sợi tự vấn bằng tay và dĩ nhiên không đầu lọc. Nhìn cách anh ta vấn thuốc, ngậm hờ vào bờ môi, châm lửa, sao mình thấp đẹp quá, nghệ sĩ quá, thản nhiên tự tại quá và nhất là… thèm quá. Con quỷ cám dỗ ở đâu lại trở về xui tôi vấn điếu thuốc và hơi khói đầu làm tôi vô cùng sảng khoái sau gần một năm bỏ thuốc.
Về lại San Diego, cứ khoảng hơn một tháng, tôi lại ghé liquor mua một cây thuốc… Với các bạn vẫn mạnh dạn tuyên bố: “Tao thề không bao giờ bỏ thuốc,” chuyện kia “nhiều lúc lực bất tòng tâm,” còn mỗi cái thú này sao lại bỏ,” tôi hiểu các bạn đang tự dối lòng đó thôi. Có ai không muốn kéo dài cuộc sống thêm dăm ba năm, để thấy sự trưởng thành cuả các con, các cháu?
Việc bỏ thuốc sẽ làm bạn ăn ngon miệng hơn, hít thở dễ dàng hơn do đó ngủ sâu và ngon giấc hơn.
Thuốc lá thường đi kèm với cà phê và bia, rượu. Có nghị lực và tạm thời bỏ rượu và cà phê, bạn sẽ bỏ được thuốc, sau đó sẽ cà phê, rượu bia cũng không muộn.
Theo kinh nghiệm cá nhân, châm cứu cũng giúp mình nhiều lắm. Nhưng đây mới là bửu bối cuối cùng của tôi khi lẻn ra vườn với điếu thuốc trong tay thì bị đứa cháu gái bắt gặp với lời nói nhẹ nhàng: “You are bad boy, Grand Pa”.
NAT

Advertisements