Áo Lụa Hà Ðông – Original version
Nguyên Sa

Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa
Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
Em không nói, đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì
nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối  chạy trên môi
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng
Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Ðông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
Nguyên Sa

Áo Lụa Hà Đông – New Version
Nguyên Sẹo
Nắng Sài gòn anh đi mà lạnh ngắt
Bởi vì em sinh quán taị Hà Ðông
Anh cứ sao khiếp hãi sợ vô cùng
Trên mặt anh vẫn còn nguyên vết tích!
Anh vẫn nhớ em ngồi đâu quát đấy
Cầm khúc cây dàì lắm để đe anh
Kinh hồn anh vội vã né lung tung
Chờ mở cửa phóng ra đường dông mất
Gặp một bữa, anh đã rầu một bữa
Gặp hai hôm thành rầu rĩ cả tâm hồn
Bao lâu rồi ăn uống chẳng thấy ngon
Và đôi mắt u uẫn đang bầm tím!
Em chưa hét đã lừng danh khắp xóm
Em chưa gầm mà đã động rừng xanh
Bao lần anh toan tính chẳng tự tình
Lòng run sợ làm sao  môi dám hé
Em thích đánh thích thoi anh vẫn biết
Lòng chợt lo chợt sợ chẳng vì đâu
Đôi khi em còn hăm thiến thằng cu
Để anh cầu xin không còn gặp lại
Để em đập, anh chỉ nhìn chịu trận
Giận điên lên nhưng nói chẳng nên lời
Em đi rồi, ôi cảm thấy mê tơi!
Những tháng ngày  đời anh thôi bầm dập
Em ở đâu, bên nì hay bên nớ?
Hỡi người em sinh quán tại Hà Ðông
Anh vẫn run và sợ hãi vô cùng
Giữ hộ anh một chuyện tình khiếp đãm
Nguyên Sẹo 

Advertisements