Archive for September, 2013

Thơ Vui Cuối Tuần

Leo Đèo

Leo mãi đèo quen thấy chán phèo
Cỏ cây hang động đã mốc meo
Nhìn sang đèo lạ xanh tươi tốt
Tuy mệt mà sao vẫn muốn trèo

Tuy mệt mà sao vẫn muốn trèo
Trên đèo hai quả núi cheo leo
Lưng đèo cỏ mướt xanh lún phún
Dưới khe rồng lộn nước trong veo

Lần vô hang động bé tẻo teo
Lòng thấy nôn nao muốn đá bèo
Bâng khuâng tự hỏi leo đèo đứng
Đèo đứng mà sao cứ muốn trèo.

Gái tơ mơn mỡn mặc đồ nghèo
Lòng già cũng nỗi máu con heo
Nhìn em tươi mát “à la mode”
Trên bảo mà sao dưới chẳng theo

Trên bảo mà sao dưới chẳng theo
Bảy mươi sao vẫn muốn leo đèo
Tam tinh hải cẩu ngày hai lọ
Cứ test hoài mà sao vẫn fail!

Cứ test hoài mà sao vẫn fail
Sầu đời thằng nhỏ cứ nhăn nheo
Ðồng hồ sáu rưởi, kim buông thỏng
Gân cốt còn đâu để đá bèo!

Gân cốt còn đâu để đá bèo!
Cố bảo rằng lên, nó vẫn teo
Thôi thế, thế thôi gìa là thế
Vào hội NATO (*) thật chán phèo!

Tác giả: ANON
* No Action Talk Only

Advertisements

Tấm Lòng Nhân Ái

VideoClip rất cảm động, chỉ dài 3 phút đã truyền tải được hết thông điệp sâu sắc và ý nghĩa về tình thương, lòng tốt bụng không toan tính của con người.

Clip “Giving” của True Move H, một công ty viễn thông của Thái Lan, là câu chuyện ngắn đầy cô đọng về quy luật “nhân quả” của con người. Sau khi được đăng tải vào ngày 11/9 vừa qua, hiện clip đã thu hút được hơn 3 triệu lượt theo dõi với gần 35.000 lượt “like” và bình luận.

Clip mở đầu với cuộc cãi vã, giằng co giữa người phụ nữ bán thuốc và 1 cậu bé được cho là “ăn trộm”. Vì mẹ ốm, nhà lại nghèo, cậu bé buộc phải liều mình đi ăn trộm thuốc về chữa bệnh cho mẹ. Dù biết rằng hành động ăn trộm là xấu, đáng lên án thế nhưng, đứng trước cảnh tượng đáng thương của một cậu bé hiếu thảo, người đàn ông tốt bụng đã mở rộng vòng tay không hề toan tính mua thuốc và đưa cho cậu bé một chút thức ăn.

Nhiều năm sau đó, cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua và người đàn ông cùng cô con gái tốt bụng ấy vẫn luôn dang tay giúp đỡ những người lang thang cơ nhỡ hay có hoàn cảnh khó khăn.

Thế nhưng, biến cố xảy ra khi vào một ngày, ông chủ cửa hàng ăn bị đột quỵ, buộc phải nhập viện cấp cứu. Viện phí cao tới mức cô gái trẻ buộc phải bán đi căn nhà của 2 cha con. Tưởng chừng cuộc sống của 2 người từ đây sẽ thật khó khăn, chật vật thế nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Tấm lòng xưa kia của 2 cha con được báo đáp. Cậu bé “ăn trộm” ngày nào giờ đã trở thành một vị bác sỹ tài ba. Với tất cả tấm lòng, cậu thanh niên trẻ đã dốc sức nghiên cứu, chữa trị cho ân nhân xưa mà không cần bất kỳ đồng viện phí nào bởi “Viện phí ngày hôm nay đã được trả từ cách đây 30 năm”.

Clip như câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại giúp người xem càng hiểu hơn về quy luật “nhân quả” trong cuộc sống. Với nội dung súc tích cùng lối diễn đơn giản, chân thực, clip đã thực sự lay động hàng triệu trái tim trên thế giới.

Nhạc thời nay: Về với đảo xa

https://www.facebook.com/abc300475
Published on Sep 17, 2013

“Slideshow” do Alice Vi thực hiện với ca khúc “Về với đảo xa”( Santa Catalina)
Nhạc & lời: Thanh Trang
Qua tiếng hát Vũ Trung Hiền

Lời hát:
Xa về phía chân trời
Trên mặt nước xanh ngời
Nghe biển song reo mời
Trới nước kêu gọi
Về phía xa vời

Chen vào sóng ven bờ
Con tàu đến theo giờ
Trên mặt nước lững lờ
Một áng mây chờ
Nhịp sóng đong đưa…

Hôm cùng nhau đến
Khi con tàu ghé bến
Đôi chân còn chưa quen

Những đường phố ấy
Quanh co là biết mấy
Cố nhớ mà vẫn quên!

Gác trọ chốn ấy
Nối gót về đến đấy
Đôi chân mềm bước say

Gối mềm giấc vắng
Âm vang còn thấp thoáng
Sóng nước bên trời mây…

Xa về phía chân trời
Xa mù tắp ngoài khơi
Xa nhịp sống quanh đời
Mình cùng như cánh chim trời
Dù ngày vui có khi vơi…

{Xa về phía chân trời
Xa mù tắp ngoài khơi
Xa hịp sống quanh đời
Mình cùng như cánh chm trời
Dù buồn theo với ngày vui…)

Thanh Trang

Nam Cali. vào Thu 2013; kỷ niệm với hải đảo Santa Catalina. ngoài khơi Nam Cali.

Nhạc Xưa Còn Nay

Kính Mời Thưởng Thức Nhạc Xưa Nhưng Có Thể Vãn Còn Nay.

 

Tôi Có Một Giấc Mơ

Tôi Có Một Giấc Mơ
Lê thị Công Nhân
Hà Nội, June 12th 2010
Riêng tặng Cha Vũ Khởi Phụng và giáo xứ Thái Hà, Hà nội – Việt Nam

I have a dream!
Tôi có một giấc mơ,
đến một ngày
trên thế gian
sẽ không còn
cộng sản.

Khi ấy, người nông dân quê tôi
sẽ không còn lam lũ ngoài đồng nắng
chang chang
ướt đầm áo giọt mồ hôi
bão tố gió mưa
đơn côi
trên đồng quạnh vắng
cho lúa được vàng bông
trĩu hạt!
Nhưng,
phải cống nạp nuôi chính quyền độc tài cộng sản
hơn (một) nửa mất rồi,
Còn đâu!

Khi ấy, người trí thức nước tôi
sẽ tự nhiên cất lên lời chân thật
Vì chiếc còng số 8
và điều luật số 88
đã bị đánh bật
ra khỏi tư tưởng
cùng với nó là điều luật số 79, 87,
và 258…
quái dị đến thiên tài!
là đặc sản của nước chúng tôi
và những nước anh em xã hội chủ nghĩa khác
Hỡi ôi!
Anh em ư?
Liên minh ma quỷ thì đúng hơn!
sánh bước cùng nhau
chiếm đoạt âm ti
cho riêng mình,
mãi mãi!

Khi ấy, văn nhân và nghệ sỹ nước tôi
sẽ tuôn tràn cảm xúc nghĩ suy
mà không phải
tụt nó xuống (người ta vẫn thường hay nói “Tụt cả cảm xúc !”)
dấu nó đi,
treo nó lên,
túm nó lại,
hoặc đơn giản hơn

lờ nó đi.
Coi như mình chẳng có cảm xúc nghĩ suy gì
chân thật cả!
và khi ấy,
nền thi ca nghệ thuật
ở xứ sở tôi
sẽ trỗi dậy
dẫu phải làm lại từ đầu.
Nhưng
một bước chân thôi
trên con đường chân thật (nếu bạn cả gan dám bước vào)
cũng đã ngất ngây rồi!
Thật đấy!
Thử mà coi!

Khi cộng sản không còn bóng dáng
trên quê hương tôi
thì người luật sư
sẽ thật sự
là trái tim của nền dân chủ!
Hùng biện, diễn thuyết
tranh luận, bào chữa
mà không sợ
bị tống vào tù
chỉ vì không chịu
xuẩn ngu
ca ngợi băng đảng cộng sản quang vinh muôn năm?!
và một cái xác ướp điêu toe (làm bằng composite)
là vĩ đại,
là chân lý duy nhất
của trần gian.

Khi ấy,
sẽ không còn những gian nan
của người công nhân lao động lầm than
với đồng lương rẻ mạt
như không thể nào rẻ hơn được nữa!

Và sẽ không còn những khổ nạn
mà giới tu sĩ chân chính phải gánh chịu
vì thường xuyên mắc phải
cái tật
trót dại?!
cứ đòi tự do tôn giáo và tín ngưỡng
lại còn tơ tưởng!?
đòi thêm
những tài sản bị chiếm đoạt bất công
để thờ phượng
Đức Chúa trời, là Ông Trời, là Thượng đế
là Đấng Tạo hóa
của chúng ta
và hỡi ôi,
cũng là của người cộng sản nữa!
Vì Người là đấng ban sự sống
của muôn loài!

Vậy thì, những người cộng sản hỡi,
nếu các người vẫn còn sống
thì chắc chắn điều đó
phải có ý nghĩa rồi! (Tôi vẫn biết thế mà.)
Đó là
để cho những người có lương tri
và chút quả cảm còn sót lại,
chút tự trọng còn rơi rớt lại,
chút danh dự
bỗng dưng được tìm thấy
sau một thời gian bị thất lạc (khá lâu!)
“lên án mạnh mẽ”

“kịch liệt phản đối”
chế độ độc tài cộng sản
tàn ác dã man,
thâm độc mọi rợ,
ngu dốt vượt trội,
xa xỉ bậc nhất,
hoang tưởng cực độ,
NÓI DỐI THÀNH THẦN!
v…v…và…v…v !

Khi ấy,
mọi người sẽ lại tìm thấy
Ý nghĩa của cuộc đời mình

Phải sống cho nhau
và biết hy sinh vì đồng loại,
là người anh em của mình
do Đấng Tạo hóa
hằng ban,
Yêu thương!

Tôi có một giấc mơ
chưa chắc đã thành sự thật
trong đời mình,
và tôi dám nói ra / tiết lộ /chia sẻ /tâm sự
kêu gào thảm thiết
một cách mạnh mẽ và công khai
cho mọi người cùng biết
rằng:
Tôi không câm,
Có tai không điếc,
Có mắt chẳng mù,
và một trái tim (chẳng may) vẫn còn rung cảm
một lương tâm không bị sún
vì chưa gãy hết răng
(nó cắn rứt tôi mỗi ngày!
Có Chúa chứng giám cho tôi điều ấy!)
cái đầu vẫn còn biết suy nghĩ
và mơ mộng
về những điều cao siêu,
nhưng thật ra thì đơn giản,

Tính trung thực và Lòng dũng cảm
nền tảng đạo đức
của con người!

Nhưng,
Ai?
Sẽ tái lập và gìn giữ
Điều này?

“Tôi,
(oắt con tép riu Lê thị Công Nhân)
Xin góp
Một bàn tay.”

Vậy,
Phần còn lại
Sẽ chờ
Ai đây?

Lê Thị Công Nhân
Hà Nội, 12/06/2010