Bước Ngoặc #3 ~ Kết

Tiếp theo Phấn 1 và 2
https://khoahocsaigon.net/2012/11/21/buoc-ngoac-01/
https://khoahocsaigon.net/2012/11/22/buoc-ngoac-02/

Mười lăm năm sau, Tom con trai 16 tuổi của Đức-Hạnh đã cao gần bằng bố. Mai Lan con gái 17 của hai người ‘lớn hơn thổi’ đang vào tuổi dậy thì – “gái 17 bẻ gãy sừng trâu”. Không để ai biết rõ tuổi mình, nhưng dù đã hai mặt con, Hạnh trông vẫn mơn mởn mòn mắt như gái một con. Nhờ căng mặt, xăm môi, và bơm nhồi lắm chỗ, Hạnh như ở tột ‘đỉnh cao’ của độ xuân thì. Ra đường trông hai mẹ con, người ta có thể tưởng lầm là hai chị em. Chỉ riêng Đức có già đi đôi phần vì một tai nạn xe hơi năm năm trước. Thực hư về tai nạn tuy không rõ ràng hẳn, nhưng vì là nguyên đơn cáo kiện, Đức cũng được hãng bảo hiễm của bên bị chấp nhận một thỏa thuận ngoại tòa và bồi thường một số tiền mà hai vợ chồng cố dấu mọi người. Nhờ số tiền này Hạnh đã có thể lái một xe hơi BMW mới cáo cạnh. Nhưng cũng vì số tiền này, Đức đành tránh né không dám lái xe mới, vì sợ hãng bảo hiễm mở lại hồ sơ bồi thường tai nạn và cắt bỏ bồi thường.

Ngày nay, thấy người Hạnh đẹp, xe của Hạnh sang, một số kép trẻ, một số kép già xồn cố tìm cách đeo vào Hạnh để ‘ăn có’: “ngày thì Chị Chị Em Em; tối mong thủ thỉ cà rem nước dừa”. Mặt khác Đức cũng chễm chệ không kém: chống baton, mang kính gọng vàng, ngồi xe mới, với bà đầm lái phom phom. Bạn bè của Đức có thằng đã xách mé bảo Đức: “Cơm no, xế cỡi, đầm lái. Mày quả không đ… đái lầm.”

Đức giận ứa gan. Nhưng Hạnh thì mặc. Ban ngày Hạnh tung tăng lái xe cho con đi học, hoặc ba mẹ con đi shop. Ban đêm, Hạnh lái xe đưa con đi học thêm đàn piano hoặc chính mình học hát với thầy đang dậy con. Cuối tuần Hạnh đi họp Ban này, họp Hội nọ, lại còn thêm vụ học thiền, Yoga, và khiêu vũ “dưỡng sinh”.

Lúc nào “cao hứng’ hoặc thấy Đức tội nghiệp, Hạnh mới cho Đức cùng đị chung. Nhưng đặc biệt là Hạnh chỉ cho Đức đi chung trong những dịp hội họp đông người. Còn các cuộc họp bạn loại ‘bỏ túi’ – ít người – của Hạnh thường vắng Đức. Hạnh đưa Đức đến các cuộc họp đông người và bảo rằng tại các nơi đây Đức vui hơn. Tại các cuộc họp đông người, sự có mặt của Đức đã khiến một người ngưởng mộ cái mức độ mẫn cán của Hạnh trong chức năng của một người chăm sóc cho kẽ đã được xếp loại phế tật (disable) và không ai thắc mắc rằng Hạnh không xứng đáng hưởng các trợ cấp đặc biệt dành cho Carers. Một số kép già ở những đám đông cũng có lần trầm trồ bàn tán:

“Nhào vô đi cha!”, ông này bảo.

“Sức mấy mà ham! Nàng ta bây giờ cao giá lắm”, ông nọ đáp, “Kép nhí ở Việt Nam muốn trả giá máy bay sang Úc hơn trăm ngàn đô; thế mà Nàng vẫn cón chê!”

“Mỗi lần về Việt Nam, bà ấy đều mang theo hình mình chụp với xe xịn BMW, và nhà cao. Kép nhí và đại gia chạy theo nàng như ruồi bu.”

Bàn tán tương tự như trên về Hạnh còn rất nhiều, nhưng đặc biệt là tại xứ Kangaroo này có người cho rằng nghĩa tình giữa Hạnh và Đức đã làm họ phát thèm, ngấp nghé, mong ước chuyện lâu dài với Hạnh sau này. Và tất nhiên họ phải chờ một bước ngoặc mới trên đường đời của ông bà Đức Hạnh.

Đi họp bạn chung với Đức hại nhiều hơn lợi cho Hạnh. Đã có lần Đức tức tối ra mặt khi nghe Hạnh ca các bản nhạc ‘mùi’ với thầy dậy nhạc của con mình. Cũng có lần Đức hậm hực muốn nhào ra sàn nhảy với Hạnh khi thấy thầy dậy khiêu vũ dựa thời cơ để ôm Hạnh quá sát. Nét mặt hầm hầm cho thấy Đức đã cố nén vì sợ “lộ tẩy” về bệnh tật và mức tàn phế của mình. Đã nhiều lần, Đức muốn tung hê tất cả; nhưng rồi lại cố nhịn nhục, cắn răng mà chịu cho qua.

Trong thâm sâu Hạnh cũng đã chán ngán vì Đức không còn phong độ của lứa tuổi 30 lúc hai người mới ghép phom bên trại tỵ nạn. Hạnh cũng muốn đi tìm cảm giác lạ và tìm đối tượng mới. Nhưng nàng lại sợ mất đi nhưng đặc lợi trước mắt của một Xã Hội Vị Phúc lợi tại xứ này: Nào là Trợ cấp Tàn phế, Trợ cấp chăm sóc cho người phế tật, nào khám bệnh và thuốc men giảm giá, nào là đăng ký xe hơi miễn phí, vân vân…và vân vân.

Đức và Hạnh đã từng học hỏi bạn bè về nhiều cách để tận dụng các khoảng Trợ cấp Xã hội Úc đã dành cho chính mình và cho con cái. Muốn tận dụng như thế, cả hai người Đức Hạnh đã phải cò cưa cầm cự, níu kép lấy nhau như thể ý hợp tâm đầu – ít nhất là về phương diện Phúc lợi. Cả hai không ai dám “chơi dại” thả cái mồi “Phúc lợi” trước mắt, để ‘bắt bóng’ của một bước ngoặc tích cực trong kiếp này. Cả đôi lại còn khôn ngoan hơn, rất mộ đạo và thường đi lễ bái nhiều nơi để mưu cầu hạnh phúc cho cả kiếp sau.

Nghĩa tình sâu kín và số phần may mắn của Đức Hạnh trên đất lành Kangaroo chắn hẳn sẽ còn cả bên khia thế giời cùa loài người?! Dù cho “nếu ngày mai không bao giờ đến” thì hôm nay Đức Hạnh cũng hơn cả quá nhiều người rồi.

Hết chuyện!

Phó Thường Dân

Advertisements

Comments on: "Bước Ngoặc #3 ~ Kết" (2)

  1. […] Bước Ngoặc #3 ~ Kết […]

Comments are closed.