Bước ngoặc #02

Tiếp theo Phần 1
https://khoahocsaigon.net/2012/11/21/buoc-ngoac-01/

Dư âm cơn “bão lốc điểm tâm” sáng nay làm Đức bật ngồi dậy. Đốt thêm điếu 555, nốc cạn ly càfé, Đức dềnh dàng ra phòng khách bật giàn stereo TV màn ảnh rộng, ngồi duỗi chân thoải mái hơn cả trong rạp ciné. Hạnh lẽo đẽo theo ra, sà xuống bên Đức. Tuy theo dõi màn ảnh TV một cách lơ đãng, Đức và Hạnh cũng hiểu lõm bõm một nhóm người địa phương đang hùa theo Bà Hanson để xỉ vả di dân da vàng đang là gánh nặng cho xã hội Úc.

Như bị va chạm tự trọng, Đức tắt máy toan đứng dậy. Hạnh vội vàng kề vai Đức nũng nịu:

“Bận tâm với các mục ấy làm gì anh. Chiều về xem phim tập Hồng Kông với em. Anh thay đồ đi, ra shop muộn, rồi khó kiếm chỗ xe.”

Đức thầm nghĩ: Hạnh rõ lẩn thẩn, chỗ đậu xe đâu còn là vấn đề đối với Đức như trước. Gần đây Đức đã được một Bác sĩ cấp giấy đậu xe đặc biệt theo diện “tàn phế” (disable). Vả lại thiếu gì Bác sĩ có bãi đậu xe miễn phí cho khách hàng; thậm chí có nơi còn cho xe đón đưa, rước khách. Rõ ràng Hạnh đã lười không theo gương Đức, không chịu xem quảng cáo để “biết thời sự.”

Vừa dứt câu, Hạnh đứng lên vào phòng ngủ lấy thẻ Medicare trao cho Đức dặn dò:

“Nhớ đến Bác sĩ Xuân “tóc đỏ” xin cho em một toa thuốc ngừa thai, trụ sinh Amoxil và Oradexon. Nhớ xin có đủ năm-ba repeat để kịp mình gửi về Viêt Nam nghe anh.”

Rồi sợ Đức quên công tác thuờng lệ của mỗi ngày thứ sáu, Hạnh lo lắng tiếp:

“Lương thất nghiệp vào trương mục rồi, anh nhớ rút hết về đi, em có chỗ cất cho. Anh để nhiều tiền ở trương mục anh, rồi đây chuyển qua pension Cựu chiến binh người ta bắt chờ tiêu cho hết mới được hưởng đấy. Nhớ về sớm đưa em đi shop nghen.”

Đức cău mày: ”Đòi về sớm mà bảo đến nữ Bác sĩ Xuân? Với bà ấy, đừng hòng có những gì mình muốn.”

Đức căm nữ Bác sĩ Xuân vì tuần qua, khi đến xin toa cho Hạnh, chẳng những bà ta không cho, đòi phải có khám bệnh nhân, còn đem tài liệu Patient Education “lên lớp” Đức. Nào là lợi hại, nào là tương khắc giửa thuốc trụ sinh Amoxil, ngừa thai và Oradexon, v.v…

Số là: Chẳng hiểu ất giáp gì, lại thêm sốt ruột sợ trể giờ hẹn về đi nhậu và kéo Poker với thằng Lưu, Đức đã cáu kĩnh xuýt xổ tiếng Đ. M. (Đan Mạch): “Bà không biết Medicare card là loại Credit card ưu việt nhất của đất nước này sao? Bà không muốn ra toa để mà lãnh tiền thì thôi. Bà không ra toa thì còn thiếu gì Bác sĩ khác; bao nhiêu thứ thuốc, bao nhiêu lần mà chẳng được. Toa hay giấy chứng mang tận nhà đâu phải là chuyện khó. Gọi Bác sĩ riêng đến nhà hoặc gọi xe đưa đón cũng là chuyện dễ thôi. Nếu cần được ‘lên lớp’, tôi đã đến Bác sĩ chuyên khoa, đâu phải phiền Bà dài dòng.”

Đức đã tuông một tràng dài; thế mà đến nay vẫn chưa hết căm. Lòng còn ấm ức, Đức uể oải bước vào phòng trong chải tóc, khoác bộ đồ vest như thầy chú. Trở ra bên Hạnh, và chững chạc sau cặp kính giả cận gọng vàng, Đức dõng dạc:

“Đừng lo, tôi có Bác sĩ riêng; với ông ta, gì mà chẳng được. Tôi sẽ có đũ thứ cho Hạnh. Còn thêm nhiều thứ nữa, nào là “bầu dục xanh” (Viagra), nào là “thăm Alice” (Cialis); tha hồ! nhớ không?”

Không trả lời, nhưng âu yếm bám vai theo Đức ra xe, Hạnh trìu mến hôn tiển. Vừa vào xe, Đức quay lại cười hềnh hệch: “Còn chuyện ghép phom hảy để từ từ, hôm nay xem đã quá bận rộn rồi.”

Chưa dứt câu, Đức đóng mạnh cửa xe, rồ máy. Chiếc Honda Prelude như muốn theo Đức lồng lên. Đức rẽ phải, ken két trước cổng nhà, để lại hai vết xe đậm và dài như muốn cho mọi người thấy mình đã “hạ quyết tâm” sang một bước ngoặc mới.

Nhìn theo xe Đức, rồi lại nhìn vết xe trên mặt đường, Hạnh sung sướng nghĩ đến bước ngoặc mới trong cuộc đời của Đức, Hạnh và hai con. Hai người sẽ không chỉ nhìn nhau mà còn nhìn về một hướng. Cả gia đình Đức Hạnh sẽ mãi mãi Hạnh Phúc – “be happy in this lucky country”.

Còn tiếp #3
https://khoahocsaigon.net/2012/11/23/buoc-ngoac-3-ket/

Phó thường dân

Advertisements

Comments are closed.