Bước ngoặc #01

Sau cơn “bão nổi lên rồi” sáng nay với Hạnh, Đức đang nằm thiêm thiếp thì chợt tỉnh vì tiếng Hạnh dịu dàng:

“11 giờ rồi; em đã pha càfé xong, dậy uống đi Anh. Hôm nay thứ sáu, Anh nhớ đi check xem có tiền vào trương mục chưa, rồi nhờ Anh mua tã cho con và vài món thuốc để kịp gởi về Việt nam.”

Hơn mười năm qua, kể từ ngày Đức và Hạnh sang xứ “Căng… ru” (Kangaroo), hôm nay là lần đầu Đức lại được nghe Hạnh ngọt ngào. Lúc còn ở trại tỵ nạn, mới ghép phom (form) với Đức để cả hai cùng được đi định cư sớm, Hạnh cũng đã rất hết mức ngọt ngào chiều chuộng Đức. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi đến Úc đại lợi, chính vì nhiều “đại lợi”, Hạnh đã thay đổi thái độ từ chanh chua đến “tách form”, rồi ly dị. Ly dị đây chỉ là một bình phong để Hạnh hưởng được nhiều trợ cấp phúc lợi hơn với tư cách “mẹ đơn côi” (single mum). Trên thực tế, Đức vẫn sống chung với Hạnh dưới cùng một mái nhà hai phòng do chính phủ cấp. Chanh chua của Hạnh cũng không làm Đức phiền lòng, vì lâu ngày chầy tháng cũng thành quen; vả lại Đức nào mất mát gì. “Cơm no, bò cởi”, nhà ở lại chẳng tốn tiền.

Sau những lúc “bão nổi lên rồi” như sáng nay thì mức độ chanh chua cũng thường có phần dịu, dễ thở hơn. Vì vậy Đức quay mình định tiếp tục giấc ngủ ngày thường lệ. Hạnh lại ỡm ờ:

“Càfé nguội rồi, dậy uống đi anh. Ngủ ngày cho lắm rồi cày đêm, ai mà kham nỗi, lại còn than mất ngủ. Thôi dậy đi, em bàn chuyện này anh nghe.”

Đức uể oải ngồi dậy làm một ngụm càfé, châm điếu 555, mơ màng nhả khói lên trần, giọng ngái ngủ:

“Nào kế hoạch gì mà quan trọng thế?”

Rồi như ngày nào, mỗi lần muốn chài mồi xỏ mủi Đức, Hạnh sà người vào Đức lẳng lơ:

“Anh dấu em, nhưng em biết anh vừa được chấp nhận được hưởng pension bộ Cựu Chiến binh Úc. Anh hay và oai ghê. Ai mà không mê được.”

Qua nghệ thuật thì thầm bên gối của Hạnh, ít khi Đức dấu diếm Hạnh được gì. Hạnh đã biết quá nhiều về biệt tài mánh mung, móc ngoặc của Đức ngay từ lúc hai người còn ở đảo tỵ nạn.

Trước ngày miền Nam rơi vào tay Bắc cộng, Đức là một binh nhì của quân lực VNCH. Nhờ đút lót, chạy chọt, Đức đã nghiễm nhiên làm lính kiểng ở văn phòng tiểu khu địa phương mà không phải đi hành quân đụng địch. Sau ngày 30 tháng tư năm 1975 đen tối trên miền Nam, không những Đức không hề bị đi cải tạo ngày nào, lại còn “hồ hỡi” mang dép râu, nón tai bèo, khăng quàng đỏ, tung tăng phố phường cho đến ngày móc ngoặc được theo vài công an cộng sản vượt biên sang Thái lan. Với Cao ủy tỵ nạn, Đức khai là sĩ quan, bị đi cải tạo, về quản chế tại gia cho đến ngày vượt biên. Sang đến Úc, Đức bắt được đường giây làm giấy tờ để được chấp nhận vào hội Cựu Quân nhân Úc. Vì chưa đũ tuổi hưởng pension của Bộ Cựu chiến binh Úc, hơn mười năm qua Đức phải làm nghề “nạp form” mỗi hai tuần. Gần đây, Đức đã khéo chạy được giấy bệnh tâm thần do phải thường xuyên tác chiến “thọ địch”, cái bệnh mà ông bác sĩ tâm thần gọi tắt là PTSD. Đức cũng chẳng cần tìm hiểu đó là bệnh gì, vì Đức đâu có bệnh thật. Đức chỉ còn chờ để được Bộ Xã hội chuyển hồ sơ rồi phây phây lãnh pension như một chiến binh Úc, rồi tà tà “nắng nghỉ mưa ngủ mát trời đi chơi.”

Hạnh còn biết rõ cả ý đồ Đức sẽ về Việt Nam kiếm vợ. Về bên ấy, Đức sẽ là một Việt kiều cao giá—“nhất tóc muối tiêu, nhì Việt kiều”, với nhiều quyền lợi mà Hạnh lo sợ sẽ vĩnh viễn mất đi. Thấy rõ “cái đuôi” của Đức nên phen này Hạnh quyết ra tay nắm lấy bằng mọi cách.

Xem tiếp Phần 2 vả 3
https://khoahocsaigon.net/2012/11/22/buoc-ngoac-02/
https://khoahocsaigon.net/2012/11/23/buoc-ngoac-3-ket/
Phó thường dân

Advertisements

Comments are closed.