Archive for November, 2012

Chuyện vui đầu tiên mùa Giáng sinh

Chuyện vui đầu tiên mùa Giáng sinh  – và nó là chuyện của Scotland
Một người đàn ông ở Scotland gọi con trai mình ở London ngày trước đêm Giáng sinh và nói,
“Bố ghét phải làm hỏng một ngày của con, nhưng Bố phải nói với con rằng mẹ của con và Bố sắp ly hôn, 45 năm đau khổ là quá đủ.”

“Bố nói gì vậy?” cậu con trai hét lên.

“Chúng tao không thể đứng trước mặt nhau nữa” người cha nói. “Chúng tao đang bị bệnh vì nhau, và nói về việc này cũng làm Bố bệnh luôn; vậy con hãy gọi em gái của con ở Leeds và nói cho nó biết”.

Điên cuồng lên, cậu con trai gọi em gái mình, và la lớn trên điện thoại.
“Địa ngục trần gian rồi; Bố và Mẹ đang đòi ly dị!”

Cô em hét,
“Để đó, tôi sẽ lo vụ này!”

Cô em gọi Scotland ngay lập tức, và hét lên:
“Bố không được ly dị. Đừng làm một điều gì hết cho đến khi con về. Con sẽ gọi anh con trở lại, và cả hai đứa sẽ có mặt vào ngày mai. Cho đến lúc đó, Bố không làm gì cả, Bố nghe rõ con chưa” và ngưng điện đàm.

Người Bố già gác điện thoại và quay sang bảo vợ. ‘Sắp xếp xong rồi! Chúng nó đang về trong mùa Giáng sinh này – và chúng sẽ có cách riêng.”

Tác giả: Khuyết Danh

Advertisements

Một Phướng Pháp Cứu Cấp Mới

“Hình hay thay Lắm lời” – “A picture is worth a thousand words“
Hình Video giới thiệu nơi đây có thể xem trực tiếp trên mạng mà không cần phải tải về máy của mình, và cũng không cần phần mền đặc biệt để xem. Muốn xem toàn màn hình (full screen), xin bấm vào nút ở góc dưới cùng, bên phải của Video Display.

Mời xem một Video về:
Một Phướng pháp Cứu Cấp mới, rất hữu ích cho nhiều người; ai cũng có thể làm, và chỉ dùng tay (Hands-Only CPR) mà không cần “Mồm Sang Mồm”(Mouth To Mouth)
Xin bấm vào URL:
https://www.box.com/s/7gu46kkvn6p1xgxvcnif

Nguồn:
Sarver Heart Center’s newest video makes it easy to learn Continuous Chest Compression CPR. Every three days, more Americans die from sudden cardiac arrest than the number who died in the 9-11 attacks. You can lessen this recurring loss by learning this hands-only CPR method that doubles a person’s chance of surviving cardiac arrest.  Watch physician researchers Gordon A. Ewy, MD, and Karl Kern, MD, demonstrate the easy, life-saving method that they developed at the University of Arizona College of Medicine.

http://ahsc.arizona.edu/node/730

More Information: Katie Maass, (520) 626-4083, kmaass@shc.arizona.edu
“Disclaimer: I do not own anything in this video. No copyright infringement intended. Everything belongs to their respective owners!”

Video mới nhất của Trung tâm Tim mạch Sarver làm cho dễ dàng để tìm hiểu các cứu cấp CPR bằng nén ngực liên tục. Cứ ba ngày, lại có thêm một số người Mỹ chết do ngừng tim đột ngột; con số này nhiều hơn so với số người chết trong cuộc tấn công 9/11. Quý vị có thể làm giảm bớt sự tái diễn của mất mát này  bằng cách học phương pháp CPR chỉ tay sau đây và tăng gấp đôi cơ hội cho một người sống sót sau cơn ngừng (đứng) tim. Mời xem các nhà nghiên cứu – bác sĩ Gordon A. Ewy, MD, và Karl Kern, MD, chứng minh một phương pháp dễ dàng để tiết kiệm cuộc sống mà họ đã phát triển tại Đại học Arizona College of Medicine.

http://ahsc.arizona.edu/node/730

Thông tin thêm: Katie Maass, (520) 626-4083, kmaass@shc.arizona.edu

Bước Ngoặc #3 ~ Kết

Tiếp theo Phấn 1 và 2
https://khoahocsaigon.net/2012/11/21/buoc-ngoac-01/
https://khoahocsaigon.net/2012/11/22/buoc-ngoac-02/

Mười lăm năm sau, Tom con trai 16 tuổi của Đức-Hạnh đã cao gần bằng bố. Mai Lan con gái 17 của hai người ‘lớn hơn thổi’ đang vào tuổi dậy thì – “gái 17 bẻ gãy sừng trâu”. Không để ai biết rõ tuổi mình, nhưng dù đã hai mặt con, Hạnh trông vẫn mơn mởn mòn mắt như gái một con. Nhờ căng mặt, xăm môi, và bơm nhồi lắm chỗ, Hạnh như ở tột ‘đỉnh cao’ của độ xuân thì. Ra đường trông hai mẹ con, người ta có thể tưởng lầm là hai chị em. Chỉ riêng Đức có già đi đôi phần vì một tai nạn xe hơi năm năm trước. Thực hư về tai nạn tuy không rõ ràng hẳn, nhưng vì là nguyên đơn cáo kiện, Đức cũng được hãng bảo hiễm của bên bị chấp nhận một thỏa thuận ngoại tòa và bồi thường một số tiền mà hai vợ chồng cố dấu mọi người. Nhờ số tiền này Hạnh đã có thể lái một xe hơi BMW mới cáo cạnh. Nhưng cũng vì số tiền này, Đức đành tránh né không dám lái xe mới, vì sợ hãng bảo hiễm mở lại hồ sơ bồi thường tai nạn và cắt bỏ bồi thường.

Ngày nay, thấy người Hạnh đẹp, xe của Hạnh sang, một số kép trẻ, một số kép già xồn cố tìm cách đeo vào Hạnh để ‘ăn có’: “ngày thì Chị Chị Em Em; tối mong thủ thỉ cà rem nước dừa”. Mặt khác Đức cũng chễm chệ không kém: chống baton, mang kính gọng vàng, ngồi xe mới, với bà đầm lái phom phom. Bạn bè của Đức có thằng đã xách mé bảo Đức: “Cơm no, xế cỡi, đầm lái. Mày quả không đ… đái lầm.”

Đức giận ứa gan. Nhưng Hạnh thì mặc. Ban ngày Hạnh tung tăng lái xe cho con đi học, hoặc ba mẹ con đi shop. Ban đêm, Hạnh lái xe đưa con đi học thêm đàn piano hoặc chính mình học hát với thầy đang dậy con. Cuối tuần Hạnh đi họp Ban này, họp Hội nọ, lại còn thêm vụ học thiền, Yoga, và khiêu vũ “dưỡng sinh”.

Lúc nào “cao hứng’ hoặc thấy Đức tội nghiệp, Hạnh mới cho Đức cùng đị chung. Nhưng đặc biệt là Hạnh chỉ cho Đức đi chung trong những dịp hội họp đông người. Còn các cuộc họp bạn loại ‘bỏ túi’ – ít người – của Hạnh thường vắng Đức. Hạnh đưa Đức đến các cuộc họp đông người và bảo rằng tại các nơi đây Đức vui hơn. Tại các cuộc họp đông người, sự có mặt của Đức đã khiến một người ngưởng mộ cái mức độ mẫn cán của Hạnh trong chức năng của một người chăm sóc cho kẽ đã được xếp loại phế tật (disable) và không ai thắc mắc rằng Hạnh không xứng đáng hưởng các trợ cấp đặc biệt dành cho Carers. Một số kép già ở những đám đông cũng có lần trầm trồ bàn tán:

“Nhào vô đi cha!”, ông này bảo.

“Sức mấy mà ham! Nàng ta bây giờ cao giá lắm”, ông nọ đáp, “Kép nhí ở Việt Nam muốn trả giá máy bay sang Úc hơn trăm ngàn đô; thế mà Nàng vẫn cón chê!”

“Mỗi lần về Việt Nam, bà ấy đều mang theo hình mình chụp với xe xịn BMW, và nhà cao. Kép nhí và đại gia chạy theo nàng như ruồi bu.”

Bàn tán tương tự như trên về Hạnh còn rất nhiều, nhưng đặc biệt là tại xứ Kangaroo này có người cho rằng nghĩa tình giữa Hạnh và Đức đã làm họ phát thèm, ngấp nghé, mong ước chuyện lâu dài với Hạnh sau này. Và tất nhiên họ phải chờ một bước ngoặc mới trên đường đời của ông bà Đức Hạnh.

Đi họp bạn chung với Đức hại nhiều hơn lợi cho Hạnh. Đã có lần Đức tức tối ra mặt khi nghe Hạnh ca các bản nhạc ‘mùi’ với thầy dậy nhạc của con mình. Cũng có lần Đức hậm hực muốn nhào ra sàn nhảy với Hạnh khi thấy thầy dậy khiêu vũ dựa thời cơ để ôm Hạnh quá sát. Nét mặt hầm hầm cho thấy Đức đã cố nén vì sợ “lộ tẩy” về bệnh tật và mức tàn phế của mình. Đã nhiều lần, Đức muốn tung hê tất cả; nhưng rồi lại cố nhịn nhục, cắn răng mà chịu cho qua.

Trong thâm sâu Hạnh cũng đã chán ngán vì Đức không còn phong độ của lứa tuổi 30 lúc hai người mới ghép phom bên trại tỵ nạn. Hạnh cũng muốn đi tìm cảm giác lạ và tìm đối tượng mới. Nhưng nàng lại sợ mất đi nhưng đặc lợi trước mắt của một Xã Hội Vị Phúc lợi tại xứ này: Nào là Trợ cấp Tàn phế, Trợ cấp chăm sóc cho người phế tật, nào khám bệnh và thuốc men giảm giá, nào là đăng ký xe hơi miễn phí, vân vân…và vân vân.

Đức và Hạnh đã từng học hỏi bạn bè về nhiều cách để tận dụng các khoảng Trợ cấp Xã hội Úc đã dành cho chính mình và cho con cái. Muốn tận dụng như thế, cả hai người Đức Hạnh đã phải cò cưa cầm cự, níu kép lấy nhau như thể ý hợp tâm đầu – ít nhất là về phương diện Phúc lợi. Cả hai không ai dám “chơi dại” thả cái mồi “Phúc lợi” trước mắt, để ‘bắt bóng’ của một bước ngoặc tích cực trong kiếp này. Cả đôi lại còn khôn ngoan hơn, rất mộ đạo và thường đi lễ bái nhiều nơi để mưu cầu hạnh phúc cho cả kiếp sau.

Nghĩa tình sâu kín và số phần may mắn của Đức Hạnh trên đất lành Kangaroo chắn hẳn sẽ còn cả bên khia thế giời cùa loài người?! Dù cho “nếu ngày mai không bao giờ đến” thì hôm nay Đức Hạnh cũng hơn cả quá nhiều người rồi.

Hết chuyện!

Phó Thường Dân

Nhớ Em Một Ngày Nắng Sàigòn

Mời thưởng thức Hình Nhạc Cuối Tuần để cùng Nhớ Sài Gòn

Slide show do Alice Vi thực hiện với bài hát “Nhớ em một ngày nắng Sàigòn”
Nhạc & lời :: Thanh Trang
Quang Tuấn hát

Lời hát:
Tôi đi trong nắng ấm giữa bầu trời Sài – gòn
Một ngày mùa xuân mà lòng mình chợt thấy bâng khuâng
Bao nhiêu năm tháng đã xa rồi người bạn lòng?
Từng người bạn ra đi, đường Sàigòn như vắng theo cùng!

Giờ này tận phương xa tuyết đang rơi mênh mông
Sàigòn trời hôm nay nắng lung linh xanh trong
Không có em bên tôi chung bầu trời Sàigòn
Một lần bạn ra đi là một lần xa cách muôn trùng!

Chiều nay nắng âm mây thấp thoáng trên vòm lá thắm
Giờ tôi cũng biết em vẫn nhớ phương trời xa xăm
Dù năm tháng đó có qua đi trong cuộc đời
Mặc ai buồn này, ai nhớ đó, đời vẫn êm trôi!

Tôi đi trong nắng ấm giữa bầu trời Sàigòn
Tưởng gặp người quen mà nhìn hoài nào thấy ai quen
Bao nhiêu năm tháng đã xa rồi người bạn hiền!
Từng người bạn ra đi, nhìn cuộc đời thêm vắng quanh mình!

Thanh Trang
(Sàigòn – 1983)

 

Bước ngoặc #02

Tiếp theo Phần 1
https://khoahocsaigon.net/2012/11/21/buoc-ngoac-01/

Dư âm cơn “bão lốc điểm tâm” sáng nay làm Đức bật ngồi dậy. Đốt thêm điếu 555, nốc cạn ly càfé, Đức dềnh dàng ra phòng khách bật giàn stereo TV màn ảnh rộng, ngồi duỗi chân thoải mái hơn cả trong rạp ciné. Hạnh lẽo đẽo theo ra, sà xuống bên Đức. Tuy theo dõi màn ảnh TV một cách lơ đãng, Đức và Hạnh cũng hiểu lõm bõm một nhóm người địa phương đang hùa theo Bà Hanson để xỉ vả di dân da vàng đang là gánh nặng cho xã hội Úc.

Như bị va chạm tự trọng, Đức tắt máy toan đứng dậy. Hạnh vội vàng kề vai Đức nũng nịu:

“Bận tâm với các mục ấy làm gì anh. Chiều về xem phim tập Hồng Kông với em. Anh thay đồ đi, ra shop muộn, rồi khó kiếm chỗ xe.”

Đức thầm nghĩ: Hạnh rõ lẩn thẩn, chỗ đậu xe đâu còn là vấn đề đối với Đức như trước. Gần đây Đức đã được một Bác sĩ cấp giấy đậu xe đặc biệt theo diện “tàn phế” (disable). Vả lại thiếu gì Bác sĩ có bãi đậu xe miễn phí cho khách hàng; thậm chí có nơi còn cho xe đón đưa, rước khách. Rõ ràng Hạnh đã lười không theo gương Đức, không chịu xem quảng cáo để “biết thời sự.”

Vừa dứt câu, Hạnh đứng lên vào phòng ngủ lấy thẻ Medicare trao cho Đức dặn dò:

“Nhớ đến Bác sĩ Xuân “tóc đỏ” xin cho em một toa thuốc ngừa thai, trụ sinh Amoxil và Oradexon. Nhớ xin có đủ năm-ba repeat để kịp mình gửi về Viêt Nam nghe anh.”

Rồi sợ Đức quên công tác thuờng lệ của mỗi ngày thứ sáu, Hạnh lo lắng tiếp:

“Lương thất nghiệp vào trương mục rồi, anh nhớ rút hết về đi, em có chỗ cất cho. Anh để nhiều tiền ở trương mục anh, rồi đây chuyển qua pension Cựu chiến binh người ta bắt chờ tiêu cho hết mới được hưởng đấy. Nhớ về sớm đưa em đi shop nghen.”

Đức cău mày: ”Đòi về sớm mà bảo đến nữ Bác sĩ Xuân? Với bà ấy, đừng hòng có những gì mình muốn.”

Đức căm nữ Bác sĩ Xuân vì tuần qua, khi đến xin toa cho Hạnh, chẳng những bà ta không cho, đòi phải có khám bệnh nhân, còn đem tài liệu Patient Education “lên lớp” Đức. Nào là lợi hại, nào là tương khắc giửa thuốc trụ sinh Amoxil, ngừa thai và Oradexon, v.v…

Số là: Chẳng hiểu ất giáp gì, lại thêm sốt ruột sợ trể giờ hẹn về đi nhậu và kéo Poker với thằng Lưu, Đức đã cáu kĩnh xuýt xổ tiếng Đ. M. (Đan Mạch): “Bà không biết Medicare card là loại Credit card ưu việt nhất của đất nước này sao? Bà không muốn ra toa để mà lãnh tiền thì thôi. Bà không ra toa thì còn thiếu gì Bác sĩ khác; bao nhiêu thứ thuốc, bao nhiêu lần mà chẳng được. Toa hay giấy chứng mang tận nhà đâu phải là chuyện khó. Gọi Bác sĩ riêng đến nhà hoặc gọi xe đưa đón cũng là chuyện dễ thôi. Nếu cần được ‘lên lớp’, tôi đã đến Bác sĩ chuyên khoa, đâu phải phiền Bà dài dòng.”

Đức đã tuông một tràng dài; thế mà đến nay vẫn chưa hết căm. Lòng còn ấm ức, Đức uể oải bước vào phòng trong chải tóc, khoác bộ đồ vest như thầy chú. Trở ra bên Hạnh, và chững chạc sau cặp kính giả cận gọng vàng, Đức dõng dạc:

“Đừng lo, tôi có Bác sĩ riêng; với ông ta, gì mà chẳng được. Tôi sẽ có đũ thứ cho Hạnh. Còn thêm nhiều thứ nữa, nào là “bầu dục xanh” (Viagra), nào là “thăm Alice” (Cialis); tha hồ! nhớ không?”

Không trả lời, nhưng âu yếm bám vai theo Đức ra xe, Hạnh trìu mến hôn tiển. Vừa vào xe, Đức quay lại cười hềnh hệch: “Còn chuyện ghép phom hảy để từ từ, hôm nay xem đã quá bận rộn rồi.”

Chưa dứt câu, Đức đóng mạnh cửa xe, rồ máy. Chiếc Honda Prelude như muốn theo Đức lồng lên. Đức rẽ phải, ken két trước cổng nhà, để lại hai vết xe đậm và dài như muốn cho mọi người thấy mình đã “hạ quyết tâm” sang một bước ngoặc mới.

Nhìn theo xe Đức, rồi lại nhìn vết xe trên mặt đường, Hạnh sung sướng nghĩ đến bước ngoặc mới trong cuộc đời của Đức, Hạnh và hai con. Hai người sẽ không chỉ nhìn nhau mà còn nhìn về một hướng. Cả gia đình Đức Hạnh sẽ mãi mãi Hạnh Phúc – “be happy in this lucky country”.

Còn tiếp #3
https://khoahocsaigon.net/2012/11/23/buoc-ngoac-3-ket/

Phó thường dân