Archive for October, 2012

Giáp mặt cuộc đời – Bảy bát nước cứu khổ

Nguồn: DD NguoiDanVN 2012/10/15
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có một gia đình bá hộ nối tiếng giàu có nhất vùng. Người người nể phục, nhà cao cửa rộng, đồng ruộng thì mênh mông bát ngát, thẳng cánh có bay, gia súc thì từng đàn, lúa chất đầy bồ, trong nhà không thiếu thứ gì, kẻ ăn người ở có tới chừng mấy mươi người. Cao lương mỹ vị ăn mãi không hết.
Gia đình bá hộ có hai người con, một trai một gái. Ai cũng khôi ngô tuấn tú, xinh đẹp và nết na. Nhưng rồi tai họa đã giáng suống gia đình họ, khi người con gái vì uất ức với mối tình cùng chàng thi sĩ mà quyên sinh, còn cậu con trai trong một lần đi săn trong rừng sâu, bất cẩn bị sập bẫy mà trở thành kẻ tàn phế.
Người mẹ vô cùng đau khổ và tuyệt vọng. Bà sống trong nỗi ám ảnh và oán hờn. Ngày ngày bà ăn chay niệm Phật cầu xin được bình an và không còn phiền muộn. Rồi một ngày kia, bà cho gọi tất cả những người dân mang nợ với gia đình bà đến và phán rằng:
– Từ xưa tới nay, gia đình ta ăn ở có trên có dưới, ai khó khăn ta đều cứu giúp, cho vay bạc và lúa gạo, sau mỗi lần thu hoạch thì gia đình các ngươi đều có trả nhưng vẫn không thể hết. Nay ta cho gọi các ngươi tới để xóa tất cả các món nợ từ trước đến nay. Dù nợ nhiều hay ít. Từ nay trở về sau, giữa gia đình ta và gia đình những nông dân này không còn bất kỳ món nợ nào.
Những người nông dân nghèo khổ vui mừng khôn xiết, tay bắt mặt mừng, có những người đã quỳ lạy cảm tạ tấm lòng của bà mà khóc nức nở, nguyện làm thân trâu ngựa để báo đáp ơn này. Nhưng bà một lòng từ chối “Kẻ ăn người ở trong gia đình ta nay đã có đủ vì vậy ta không cần thêm nữa, các ngươi hãy về lo làm ăn và sống cuộc sống như mình mong muốn”
Việc làm này của bà, những tưởng rằng như vậy thì trong lòng bà sẽ thấy thanh thản nhưng sao vẫn nặng trĩu một nỗi buồn.
Nhân dịp một lần vào viếng chùa, bà đã xin gặp vị Hòa thượng và bạch rằng hãy cho bà xin một bài thuốc để diệt trừ khổ đau và phiền não. Vị Hòa thượng mỉm cười hiền hậu nhìn người phụ nữ sang trọng, quý phái nhưng có khuôn mặt đượm buồn mà nói, bà hãy tìm đến bảy gia đình chưa bao giờ biết khổ, xin mỗi gia đình một bát nước. Với bảy bát nước đặc biệt này, tôi sẽ nấu thành một loại thuốc giải cứu những sầu muộn trong lòng bà.
Ngay sau đó, bà lên đường tới thăm gia đình thứ nhất mà bà quen biết bấy lâu nay, bà nghĩ rằng ắt hẳn gia đình này đang hạnh phúc và bà có thể xin được một bát nước. Quả là éo le, sau khi nghe bà trình bày, chủ nhà nhìn bà với ánh mắt ngấn lệ, rằng bà đã đến không đúng nhà và tìm không đúng người.
Lúc này, người chủ nhà bắt đầu kể về câu chuyện gia đình, họ đã sống những ngày đau khổ, bất hạnh ra sao, con cái khiến họ mệt mỏi và buồn phiền như thế nào v.v… Nghe xong, bà lại nói những lời động viên, an ủi, vỗ về yêu thương trước khi bà tới thăm gia đình khác.
Cả ngày hôm ấy, bà không xin được một bát nước nào. Nước là thứ đi đâu cũng có thể lấy, dễ tìm nhưng sao bà không thể xin được. Gia đình nào cũng có nỗi sầu khổ riêng, không ai giống ai và tất cả những điều ấy khiến bà chạnh lòng, như một phản xạ rất tự nhiên, của một người phụ nữ đã trải qua những mất mát những đau thương trong cuộc sống, bà đều nói lời khích lệ tinh thần, hay đơn chỉ là lắng nghe họ tâm sự đề thấu hiểu những gì họ đã trải qua bằng tất cả tình yêu thương vốn có.
Suốt những tháng ngày sau đó, bà kiên nhẫn đi xin, nhưng cũng không tìm thấy gia đình nào hạnh phúc thật sự như bà vẫn thấy. Nơi nào cũng chất chứa nỗi niềm khổ đau và hờn tủi. Bà luôn bận tâm suy nghĩ làm thế nào để an ủi, giúp mọi người thoát khỏi phiền não, xoa dịu đau thương, và bà đã quên đi đau khổ của chính mình.
Giờ đây hơn bao giờ hết, bà thấy lòng mình thật thanh thản, nhẹ nhàng. Khi ta cho đi cũng là khi ta nhận lại nhiều hơn thế, nỗi buồn sẽ vơi đi khi ta cởi mở lòng mình, đón nhận lời sẻ chia, lời thân thiện từ những người xung quanh.
Sẽ không có bất kỳ loại thuốc nào có thể “chữa lành” những phiền muộn trong mỗi thân thể con người. Cách mà vị Hòa thượng chỉ cho người phụ nữ bất hạnh kia thật sâu sắc và ý nhị. Sự từng trải, lòng khoan dung, tình yêu thương của một người đàn bà từng làm vợ, làm mẹ của những đứa con, đã giúp bà nhận ra rất nhiều thứ xung quanh cuộc sống này. Điều mà từ trước tới giờ bà chưa một lần được biết và thấu hiểu.
Bảy bát nước, bà mãi không bao giờ tìm thấy nhưng con số bảy cho bà nhiều trải nghiệm đáng quý, nó giống như thiên thần hộ mệnh dẫn dắt bà đến với những điều bản thân tưởng chừng như không thể. Nỗi đau mà bà đang chịu đựng rất nhỏ so với những người khác, phải chăng đó là một điều hạnh phúc?
Đôi khi trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ chống lại bạn, đến nỗi bạn cảm tưởng rằng mình không thể chịu đựng hơn được nữa, nhưng hãy cố gắng đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi. Chính nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh, và tất nhiên nó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bản thân bạn nữa. Điều ngọt ngào nhất bao giờ cũng đến phía sau những nỗi cô đơn dù không thể diễn tả thành lời.
Tác giả: Quán Như

Advertisements

Vấn Vương

Tình vẫn chưa yên; sao bảo thôi?
Đại dương cách trở mấy thu rồi;
chốn xưa quê củ, tình vương vấn
vẫn còn nồng thắm, chẳng xa xôi.

Ai nói với ai: ai đổi thay?
Thời gian đã thử thách lòng này.
Đừng để nhớ nhung thành tro bụi
và luyến lưu tàn theo khói bay.

Tôi nhớ xót xa đôi vòng tay,
nhớ hình, nhớ tiếng, nhớ đêm ngày.
Nơi xa xôi đó ai đừng tưởng
kỹ niệm xa rồi thôi ngất ngây.

Chia tay vội vã; ngậm đắng cay.
Mộng đẹp nghìn xưa vốn khó dài.
Từ cũ xin trao, tình không cũ:
“Tôi vẫn còn yêu ai đắm say!”

Phó thường dân

Cười chút cho đời bớt căng thẳng!

Ðời Dài Lê Thê

– Có đúng là những người có vợ sống lâu hơn những người độc thân không?
– Không, họ chỉ cảm thấy cuộc sống dài lê thê mà thôi.

Phụ nữ…

Phụ nữ cũng như “phần mềm” (software) của máy tính. Giao diện đẹp chưa chắc đã chạy ổn định. Chạy ổn định chưa chắc đã xử lý thông minh. Xử lý thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết các yêu cầu trên thì chắc gì mua được, mà dù có mua được đi nữa thì chưa chắc gì chúng ta có đủ trình độ quản lý; nếu có đủ trình độ quản lý… thì cũng luôn phập phồng lo sợ mấy thằng hacker nó… hack mất!
Mặt khác, “phần mềm” (software) cũng cần “phần cứng” (hardware) và “phần ướt” (wetware***) mới chay êm.

*** First Known Use: 1975 = “the human brain or a human being considered especially with respect to human logical and computational capabilities”  – http://www.merriam-webster.com/dictionary/wetware

Tác giả: Anon

Hai chìa khóa để làm xương chắc và khỏe

Hai chìa khóa để làm xương chắc và khỏe

Canxi và Vitamin D
Mặc dù bệnh loãng xương là một loại bệnh làm xương suy yếu và khá phổ biến trong số những người lớn tuổi, bệnh này không phải là không thể tránh khỏi ở tuổi già. Có rất nhiều điều Ông&Bà có thể làm để bảo vệ xương của mình chống lại căn bệnh này.

Bảo hiểm tốt nhất để chống lại bệnh loãng xương là xây dựng mật độ xương cao nhất có thể được, trước độ tuổi 30 của Ông&Bà và giảm thiểu mất xương sau đó. Nhưng nếu Ông&Bà đã ở tuổi trung niên hoặc xa hơn nữa, vẫn còn nhiều Ông&Bà có thể làm gì để bảo vệ xương của mình, và thậm chí để có thể thay thế xương bị mất. Tập thể dục hàng ngày, như đi bộ, là thuốc tốt nhất. Hấp thụ đủ canxi và vitamin D là hai cách quan trọng khác để giữ cho xương chắc và khoẻ.

Calcium (Canxi) và xương
Calcium (Canxi) là một chất dinh dưỡng quan trọng để xây dựng xương và làm chậm tốc độ mất xương. Nhưng Canxi không phải một viên thuốc kỳ diệu duy nhất; trái lại một số nhà khoa học cho rằng dùng quá nhiều canxi hoặc các sản phẩm từ sữa có thể là không tốt cho sức khỏe. Ông&Bà cần nhớ rằng ngoài canxi, còn có những chất dinh dưỡng khác và các loại thực phẩm giúp giữ cho xương Ông&Bà được mạnh – quan trọng nhất là vitamin D.

Ông&Bà cần bao nhiêu canxi? Mức tiêu thụ hàng ngày được đề nghị cho canxi là 1.000 milligram (mg) một ngày cho người lớn thông qua 50 tuổi và 1.200 mg một ngày cho những người trong độ tuổi từ 51 tuổi trở lên, khi mất xương tăng gia.

Với tuổi tác, ruột hấp thụ ít canxi từ chế độ ăn uống, và thận cũng dường như ít hiệu quả trong việc bảo tồn canxi. Kết quả là, cơ thể của Ông&Bà có thể lấy cắp canxi từ xương cho một loạt các chức năng quan trọng khác trong cơ thể.

Mặt khác, một số nghiên cứu cho thấy canxi cao có thể làm tăng nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt, người đàn ông nên tránh uống bổ sung canxi hoặc uống quá nhiều thuốc kháng acid giàu canxi.

Vitamin D và xương
Trong việc xây dựng xương, canxi cần có sự hổ trợ của vitamin D. Vitamin này giúp cơ thể hấp thụ canxi, và một số nhà nghiên cứu nghĩ rằng tăng vitamin D có thể giúp ngăn ngừa loãng xương. Sữa được bán trên thị trường có thể đã được tăng cường với vitamin D. Vitamin D cũng khá phổ biến trong ngũ cốc ăn sáng, trứng, và các chế phẩm bổ sung vitamin. Một số sữa chua (yogurt) bán trên thị trường và một số nước trái cây cũng  được tăng cường với viatmin D.

Nếu có thể, một lượng nhỏ ánh nắng mặt trời có thể giúp cơ thể sản xuất vitamin D riêng của nó. Tiếp xúc với nắng khoảng năm đến 30 phút dưới ánh sáng mặt trời giữa lúc 10 giờ sáng và 3 giờ chiều, hai lần một tuần, để trần khuôn mặt, cánh tay, chân, hoặc lưng mà không dùng kem chống nắng sẽ giúp Ông&Bà tạo đủ vitamin D. Tuy nhiên, nếu có làn da quá trắng và thường dễ bị bỏng nắng, Ông&Bà nên bảo vệ mình khỏi bệnh ung thư da bằng cách hạn chế tiếp xúc với nắng quá 10 phút.

Thực phẩm và phơi nắng thường là đủ đáp ứng nhu cầu về Canxi và Vitamin D; nhưng nếu thấy chưa đủ, một số chuyên gia khuyên dùng thêm 1.000 IU vitamin D mỗi ngày để bổ sung.

References available at vameddoc@gmail.com
Xin lưu ý, chúng tôi không cung cấp bình luận hoặc tư vấn đối với các mối quan tâm y tế cá nhân, và cũng không thể cung cấp thông tin liên quan đến y tế khác hơn so với những gì có sẵn trong tư liệu của chúng tôi. Nếu cần tư vấn y tế cụ thể và cá nhân, quý vị nên liên hệ với bác sĩ của quý vị.

Phó thường dân

Đừng khoe tôi

Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.

Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,
Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,
Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,
Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ.

Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,
Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.
Đất nước đã từ lâu không khói lửa,
Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh.

Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,
Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,
Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,
Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.

Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,
Của những kẻ đã một thời chui nhủi,
Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.

Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.

Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.

Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.

Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.
o O o
Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan.

Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,
Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,
Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,
Bị bán làm nô lệ ở phương xa.

Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,
Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,
Khóc con cháu ra đi từ năm đó,
Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.

Chụp giùm tôi số phận những thương binh,
Đã vì nước quên mình trên chiến trận,
Mà giờ đây ôm hận,
Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.

Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,
Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,
Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,
Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.

Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,
Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,
Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,
Chở cha, anh lao động Mã Lai về.

Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,
Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,
Hay cảnh những anh hùng không uốn gối,
Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.

Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,
Lấn vào đất của ông cha để lại,
Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,
Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.

Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,
Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.
Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,
Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.
o O o
Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,
Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,
Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,
Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.
Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,
Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.
Rồi tha phương lữ thứ,
Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.
Lòng người chóng nguôi ngoai,
Tháng Tư đến, có mấy ai còn nhớ!

Trần Văn Lương